COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

DANH HOẠ BÙI XUÂN PHÁI:
"ÔNG VUA PHỐ CỔ"

DANH HOẠ BÙI XUÂN PHÁI:
"ÔNG VUA PHỐ CỔ"

Trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam hiện đại, hiếm có họa sĩ nào gắn bó với một không gian đến mức chỉ cần nhắc tên đã gợi ra hình ảnh của cả một thành phố. Với Bùi Xuân Phái, đó là Hà Nội - cụ thể hơn, là những con phố cũ kỹ, chật hẹp, trầm mặc của khu phố cổ. Qua hàng chục năm cầm cọ, ông không chỉ vẽ phố, mà còn giữ lại nhịp thở của một Hà Nội đang dần lùi vào ký ức. Chính điều ấy khiến hậu thế gọi ông bằng một danh xưng vừa gần gũi vừa trang trọng: “ông vua phố cổ”.

Bùi Xuân Phái sinh năm 1920 tại làng Kim Hoàng, một làng quê ven đô Hà Nội từng nổi tiếng với nghề tranh khắc gỗ dân gian, và lớn lên ở phố Hàng Thiếc. Tuổi thơ lớn lên giữa làng quê và phố thị giúp ông hình thành một mối quan hệ đặc biệt với không gian sống và cũng chính không gian văn hóa này đã sớm nuôi dưỡng trong ông một cảm quan tạo hình đặc biệt. Những gam màu dân gian, những bố cục giản dị nhưng giàu nhịp điệu của tranh Kim Hoàng đã in dấu trong ký ức thị giác của ông từ rất sớm, để rồi theo ông suốt hành trình nghệ thuật sau này, dù ông lựa chọn sơn dầu và những hình thức biểu đạt hiện đại hơn.

Khi theo học Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương từ năm 1941, ông bước vào môi trường đào tạo hàn lâm, tiếp xúc với hội họa phương Tây và những tư duy tạo hình mới. Tuy nhiên, khác với nhiều họa sĩ cùng thời tìm kiếm cảm hứng từ những đề tài xa xôi hoặc mang tính lý tưởng hóa, Bùi Xuân Phái vẫn hướng ánh nhìn về những gì gần gũi nhất với đời sống của mình: những con ngõ hẹp, những mái nhà cũ, và nhịp sinh hoạt lặng lẽ của Hà Nội ba mươi sáu phố phường.

Ngay từ những năm còn là sinh viên, ông đã bắt đầu vẽ phố và có tác phẩm được gửi đi tham dự triển lãm quốc tế. Thời gian sau đó, kể từ Cách mạng Tháng Tám, khi tham gia các hoạt động mỹ thuật phục vụ kháng chiến, từ vẽ tranh cổ động, ký họa cho đến giảng dạy và làm việc trong các cơ quan văn hóa, Bùi Xuân Phái có điều kiện tiếp xúc sâu hơn với đời sống xã hội trong một giai đoạn đầy biến động. Những năm tháng ở chiến khu, làm báo và sinh hoạt cùng giới văn nghệ sĩ không chỉ mở rộng đề tài sáng tác của ông, mà còn bồi đắp thêm chiều sâu cảm xúc, khiến hội họa của ông ngày càng gắn chặt với thân phận con người và không gian sống.

Dẫu vậy, phải đến khi trở lại Hà Nội, một bước ngoặt rõ rệt mới hình thành trong sự nghiệp của Bùi Xuân Phái, khi ông dồn phần lớn tâm sức cho đề tài phố cổ và xem đó như trung tâm trong thế giới hội họa của mình. Từ cuối những năm 1950, những con phố cũ với nhà cửa san sát, mái ngói xô lệch và tường rêu phong dần xuất hiện ngày một nhiều trong tranh ông, và cảnh quan thường ở trạng thái vắng người, tĩnh lặng, đôi khi trống trải đến nao lòng. Trong những gam màu trầm, nâu, xám và vàng cũ, phố hiện lên như đang chậm lại, lắng sâu vào một nhịp thời gian khác, nơi mọi chuyển động dường như bị giữ lại trong ký ức.

Trong nhịp sinh hoạt thường nhật, Bùi Xuân Phái thường tản bộ giữa lòng phố cổ, đi qua những con đường quen, dừng lại ở các ngã tư cũ, rồi mang toàn bộ hình ảnh ấy trở về để vẽ lại bằng trí nhớ. Cách làm việc này đã định hình rõ rệt phương pháp sáng tác của ông, khi không gian đô thị trong tranh được hình thành từ những gì đã lắng đọng trong tâm trí, qua thời gian, cảm xúc và trải nghiệm cá nhân. Phố cổ vì thế hiện diện trong tranh Phái như một thực tại đã được chưng cất, nơi ký ức và tâm trạng hòa quyện, tạo nên hình ảnh vừa cụ thể vừa mơ hồ.

Khi đối diện với tranh phố của Bùi Xuân Phái, cảm giác dễ nhận thấy nhất là một nỗi nuối tiếc lặng lẽ, lan dần theo từng mái nhà, từng con phố hiện lên trong gam màu trầm mặc. Ngoài ra, người xem có thể dễ dàng nhận thấy rằng “phố Phái” luôn mang trạng thái chuyển động nội tại, thay đổi theo từng giai đoạn lịch sử và theo chính những thăng trầm trong đời sống tinh thần của người vẽ, khiến mỗi bức tranh tuy cùng đề tài nhưng không bao giờ lặp lại. Nhận định của họa sĩ Trần Khánh Chương rằng phố trong tranh Bùi Xuân Phái đa dạng về hình sắc và biến đổi theo tâm tình người sáng tác, vì thế, không mang tính mô tả, mà phản ánh đúng bản chất của một thế giới hội họa được xây dựng từ trải nghiệm sống lâu dài.

Sự biến chuyển ấy thể hiện rõ qua bảng màu mà Bùi Xuân Phái lựa chọn trong suốt hành trình sáng tác. Ông gắn bó chủ yếu với những gam nâu, ghi xám và xanh lam - các sắc độ mang theo cảm giác thời gian lắng đọng, gợi nhớ về những tầng ký ức cũ kỹ của đô thị. Trong giai đoạn đầu tập trung vẽ phố, màu nâu chiếm ưu thế, tạo nên hình ảnh một Hà Nội còn nguyên vẹn, ít can thiệp, nơi các mái ngói và bức tường rêu phong hiện lên nặng trĩu dấu ấn quá khứ. Bước sang thập niên 1970, khi diện mạo phố phường bắt đầu thay đổi rõ rệt, gam ghi xám xuất hiện nhiều hơn, kéo theo cảm giác khô lạnh và trống trải, phản ánh sự biến mất dần của những hình ảnh sinh hoạt cũ quen thuộc. 

Ở những năm cuối đời, bảng màu của Phái trở nên nhẹ và sáng hơn, khi sắc lam dịu và những mảng màu ấm thỉnh thoảng hiện diện trong tranh, tạo nên một trạng thái lắng lại, như thể người họa sĩ đang khép dần câu chuyện của mình bằng một nhịp thở trầm tĩnh và khoan hòa hơn.

Tranh Bùi Xuân Phái qua các thời kỳ
Tranh Bùi Xuân Phái qua các thời kỳ

Song song với đề tài phố cổ, Bùi Xuân Phái còn để lại dấu ấn sâu đậm qua mảng tranh sân khấu chèo, hình thành trong giai đoạn ông gắn bó với Đoàn Chèo Hà Nội. Khoảng thời gian làm việc trong môi trường sân khấu cho phép ông tiếp cận trực tiếp đời sống hậu trường, từ đó ghi lại những khoảnh khắc đời thường của nghệ sĩ sau cánh gà. Các ký họa chèo của ông thường phản ánh sự am hiểu sâu sắc về hình thể, chuyển động và tinh thần của nghệ thuật truyền thống, khi từng vai diễn hiện lên trong trạng thái tự nhiên, ở những khoảnh khắc chờ đợi, hóa trang hay nghỉ ngơi trước giờ ra sân khấu.

Tuy tài ba là vậy, cuộc đời nghệ thuật của Bùi Xuân Phái trải qua nhiều giai đoạn gập ghềnh, đặc biệt sau khi ông phải rời vị trí giảng dạy do liên quan đến phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm, kéo theo những năm tháng lao động và đời sống vật chất thiếu thốn. Tuy nhiên, những khó khăn ấy không làm ông rời bỏ hội họa mà trái lại, ông vẽ nhiều hơn, vẽ trong những điều kiện tối giản nhất, trên mọi chất liệu có thể tìm thấy. Sơn dầu, màu nước, chì than, phấn màu, thậm chí cả giấy báo, bao thuốc lá hay vỏ hộp diêm đều trở thành mặt phẳng để ông ghi lại suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Điều ấy cũng phần nào phản ánh nhân cách nghệ sĩ của Bùi Xuân Phái: ông sống giản dị, không chạy theo danh lợi, sẵn sàng tặng tranh cho bạn bè, người quen. Với ông, giá trị của hội họa không nằm ở việc mua bán hay sưu tập, mà ở khả năng lưu giữ cảm xúc và ký ức của con người. Hình ảnh người họa sĩ lặng lẽ vẽ trong căn nhà nhỏ ở phố Thuốc Bắc, nhét tranh vào khe tủ sau khi hoàn thành, đã trở thành một phần của “thế giới Phái” - một thế giới khiêm nhường nhưng giàu nội lực.

Khi Bùi Xuân Phái qua đời năm 1988, ông đã để lại phía sau một di sản nghệ thuật đồ sộ và một dấu ấn sâu đậm trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam. Việc ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật năm 1996, cùng quyết định đặt tên một con phố Hà Nội mang tên ông, mang ý nghĩa như một sự ghi nhận chính thức cho mối gắn bó trọn đời giữa người họa sĩ và thành phố ông yêu.

Tem Phố Hàng Mắm được phát hành nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Bùi Xuân Phái
Tem Phố Hàng Mắm được phát hành nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Bùi Xuân Phái

Cho đến hôm nay, khi nhắc đến phố cổ Hà Nội trong hội họa, cái tên “phố Phái” vẫn được nhắc lại như một cách gọi tự nhiên. Không phải vì số lượng tranh vẽ về phố của ông, mà bởi qua những tác phẩm ấy, Bùi Xuân Phái đã giữ lại cho Hà Nội một diện mạo khác, một Hà Nội trầm lắng, suy tư, nơi phố phường mang theo ký ức, tâm trạng và nỗi hoài niệm tích tụ qua thời gian.

BÀI VIẾT:  LÁ THU VÀNG | ẢNH:  TỔNG HỢP | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Triển lãm hoa đạo Nhật Bản “Gió Đông” tại Hà Nội TRIỂN LÃM HOA ĐẠO NHẬT BẢN “GIÓ ĐÔNG” TẠI HÀ NỘI THỊ GIÁC SỰ KIỆN Từ ngày 6 đến 8/3/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Hà Nội), công chúng yêu nghệ thuật tại thủ đô có cơ hội ghé thăm không gian thẩm mỹ tinh tế với triển lãm Ikebana mang tên “Gió Đông” - sự kiện tôn vinh nghệ thuật hoa đạo Nhật Bản và tinh thần chiêm nghiệm trong đời sống đương đại.
Khổng Tước Dương Lệ Bình KHỔNG TƯỚC DƯƠNG LỆ BÌNH CẢM HỨNG THỊ GIÁC SỰ KIỆN Trong hơn bốn thập kỷ, Dương Lệ Bình không chỉ múa mà còn sống như một vũ công và tạo nên ảnh hưởng sâu rộng tới tư duy thẩm mỹ trong nghệ thuật múa đương đại Trung Hoa. Con đường của bà không bắt đầu từ kỹ thuật, mà từ sự quan sát tỉ mỉ những rung cảm thiên nhiên.
Vũ điệu chiến tranh của người Māori VŨ ĐIỆU CHIẾN TRANH CỦA NGƯỜI MĀORI TƯ LIỆU VĂN HÓA Hầu hết các dân tộc lâu đời đều chọn ghi chép lịch sử trong sách, giấy hoặc chạm khắc trên đá, gỗ. Nhưng đối với dân tộc Māori, lịch sử không chỉ được ghi chép bằng văn tự mà còn được truyền khẩu qua tiếng hát và những nhịp điệu chuyển động của cơ thể.
Tuareg NGƯỜI TUAREG VÀ Ý NGHĨA CỦA SẮC CHÀM GIỮA SA MẠC TƯ LIỆU VĂN HÓA THỜI TRANG Giữa sa mạc Sahara khắc nghiệt nơi gió cát và ánh mặt trời thiêu đốt, người Tuareg vẫn khoác lên mình những tấm vải nhuộm chàm sâu thẳm. Sắc xanh ấy không chỉ là lựa chọn thẩm mỹ, mà là kết tinh của lịch sử thương mại, của khí hậu khắc nghiệt và của một bản sắc du mục kéo dài hàng thế kỷ.
BŌSŌZOKU BŌSŌZOKU - BĂNG ĐẢNG MÔ TÔ NHẬT BẢN TƯ LIỆU VĂN HÓA Những băng đảng mô tô khét tiếng của Nhật Bản, được gọi là Bōsōzoku, đã để lại dấu ấn sâu đậm trong xã hội Nhật với những chiếc xe độ ồn ào, phong cách ăn mặc độc nhất và hành vi bạo lực Trước khi bị dập tắt, Bōsōzoku từng là nơi nương tựa, là “mái nhà” của hàng chục nghìn thanh niên trẻ.
Thuỷ tiên và Cuộc gặp ở Khách sạn THUỶ TIÊN VÀ CUỘC GẶP Ở KHÁCH SẠN TƯ LIỆU VĂN HÓA Không phải đình làng hay thư phòng nho sĩ, mà một khách sạn cũ giữa lòng Hà Nội lại là nơi thú chơi hoa Thủy Tiên được nối lại mạch sống. Từ cuộc gặp ngắn ngủi ấy, nghệ nhân Nguyễn Phú Cường bắt đầu hành trình tìm lại một thú chơi Tết từng biến mất.
Hoa Thuỷ Tiên THUỶ TIÊN: THƯỚC ĐO TRI THỨC VÀ KHÍ CHẤT CỦA NGƯỜI HÀ THÀNH TƯ LIỆU VĂN HÓA THỊ GIÁC Giữa những nếp nhà cổ Hà Nội đầu thế kỷ XX, chăm sóc Thủy Tiên trở nên thịnh hành như một thú chơi thầm lặng, hàm nghĩa của tầng lớp trí thức và tư sản Hà thành mỗi độ Tết đến xuân về.
Người Ainu và truyền thống xăm miệng NGƯỜI AINU VÀ TRUYỀN THỐNG XĂM MIỆNG TƯ LIỆU VĂN HÓA Trong khi hình xăm ở Nhật Bản hiện đại vẫn gắn liền với nhiều định kiến xã hội, thì ở miền bắc quần đảo Nhật Bản, người Ainu - tộc người bản địa cổ xưa - từng xem việc xăm lên mặt và tay là một nghi lễ thiêng liêng, gắn với vẻ đẹp và sự trưởng thành của người phụ nữ.
Những quy tắc ngầm trong thế giới Yakuza NHỮNG QUY TẮC NGẦM TRONG THẾ GIỚI YAKUZA TƯ LIỆU VĂN HÓA Đằng sau hình ảnh những ông trùm lạnh lùng và các hình xăm kín cơ thể, Yakuza - thế giới ngầm lớn nhất Nhật Bản - vận hành bằng một hệ thống quy tắc nghiêm ngặt, nơi danh dự, trừng phạt thân thể và lòng trung thành được đặt cao hơn pháp luật.
2016 đang "thống trị" năm 2026 2016 ĐANG "THỐNG TRỊ" NĂM 2026 CUỘC SỐNG CẢM HỨNG VĂN HÓA Đầu năm 2026, mạng xã hội bất ngờ quay ngược thời gian. Trên Instagram và TikTok, những bức ảnh từ camera roll cũ, những video đậm màu “retro” liên tục xuất hiện, khiến người ta cảm giác như vừa được đưa trở lại một thập kỷ trước - năm 2016.
Gravure Idol GRAVURE IDOL/MODEL: "THẦN TƯỢNG ÁO TẮM" NGHĨA LÀ GÌ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN THỊ GIÁC Từ những trang tạp chí in bóng loáng cho tới không gian số của mạng xã hội, gravure idol (thần tượng áo tắm) và gravure model đã tồn tại như một hiện tượng đặc thù của văn hoá giải trí Nhật Bản.
NGỠ ĐÔNG "NGỠ ĐÔNG": CUỘC TAO NGỘ CỦA BẢY NGHỆ SĨ TẠO HÌNH THỊ GIÁC SỰ KIỆN Nhân dịp đầu năm 2026, triển lãm “Ngỡ Đông” giới thiệu các tác phẩm của bảy nghệ sĩ tạo hình tại 16 Ngô Quyền, Hà Nội. Với sơn mài là chất liệu chủ đạo, bên cạnh sơn dầu và điêu khắc, triển lãm mang đến một không gian thưởng lãm giàu cảm xúc, gợi nhiều suy ngẫm về sự tinh tế của nghệ thuật tạo hình.
VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Đêm 23/12/1888, trong căn nhà vàng ở Arles (Pháp), Vincent van Gogh tự cắt đi một phần tai trái của mình. Hành động gây sốc ấy nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi đời tư, trở thành giai thoại nổi tiếng nhất trong lịch sử nghệ thuật hiện đại.
Vương Gia Vệ VƯƠNG GIA VỆ: TÍNH MỸ HỌC CỦA NGHỆ THUẬT TƯƠNG PHẢN ĐIỆN ẢNH THỊ GIÁC Vương Gia Vệ được xem là một trong những tượng đài của điện ảnh Hong Kong thập niên 1990, với những thước phim kinh điển mang vẻ đẹp đượm chất thơ mà thấm đẫm tính “đời”.
Tiếng Việt TIẾNG VIỆT: NGÔN NGỮ LATIN MANG Ý NGHĨA ĐÔNG Á VĂN HÓA Tiếng Việt là một trường hợp đặc biệt trong lịch sử ngôn ngữ: được ghi bằng chữ cái Latin - hệ chữ gắn với tư duy phương Tây hiện đại nhưng lại chuyên chở một thế giới ý niệm, triết lý và mỹ cảm đậm chất Đông Á.
C O O K O O