Liệu có bao nhiêu cái "trần" cho hài độc thoại?
Một căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng đổ xuống sân khấu. Một người đứng đó, chỉ nói - nhưng mỗi câu đều phải trúng, để khán giả cười. Đó là hài độc thoại: thứ nghệ thuật tưởng tự do vô hạn, nhưng lại bị bao quanh bởi vô số “trần” - những giới hạn kỹ thuật, những rào cản xã hội, và cả những lần tự mình kéo xuống.
Dũng Kuro, người điều hành Xưởng Joke (tiền thân Nghiện Joke), và Uy Lê, trưởng nhóm Saigon Tếu, đã đi theo nghệ thuật ấy được nhiều năm.
"Trần" của thị hiếu
Những ngày đầu, Dũng Kuro và Nghiện Joke lên sân khấu với đúng những gì họ muốn nói - thẳng, thô. Anh từng nghĩ nghệ thuật thì phải phóng khoáng, nhưng dần nhận ra: đi như vậy không bền. Con đường nhóm hướng tới hiện tại là hài không tục, tinh tế và quan trọng là tạo ra giá trị thực sự.
Giá trị ở đây không phải những bài học đạo đức khô cứng, mà nằm ở cách chọn góc nhìn. Dũng lấy Gabriel Iglesias (Fluffy) làm ví dụ: ông ấy soi vào những điều rất đỗi bình thường, rồi khui ra phần vừa buồn cười vừa chạm cảm xúc. “Có lúc khán giả vừa nghẹn lại vừa bật cười - pha trộn nhiều tầng cảm xúc. Đó là hướng mà anh muốn đi”.
Muốn đạt được điều đó, không thể trông chờ vào cú sốc hay cái lạ chộp giật. Nó đòi hỏi thời gian mài dũa: sự khác biệt về góc nhìn, cảm nhận nhịp, ánh mắt, hơi thở, và cả khoảng lặng - những yếu tố thầm lặng nhưng quyết định tiếng cười đi xa hay dừng lại ở chỗ dễ dãi.
Với Uy Lê, anh nhấn mạnh: khán giả thì không ai điều khiển được. Có lúc là gen Z, có khi toàn những bác trung niên. Vẫn là một mảng chất liệu, nhưng công việc của diễn viên là dùng nó đúng cách, đúng khán giả. Và mọi lựa chọn đều đi kèm kết quả riêng: chọn cái này thì không thể mong cái kia. Joke nhắm tới đối tượng nào, sẽ thu hút đúng đối tượng ấy. Uy Lê coi rằng ranh giới của hài độc thoại luôn nằm giữa “vi phạm” và “lành tính”. Và “sweet spot” chính là chỗ giao nhau đó.
Nhưng cái khó là em chỉ biết ranh giới ở đâu khi em bước qua nó
Nhưng cái khó là em chỉ biết ranh giới ở đâu khi em bước qua nó
"Trần" kiểm duyệt
“Bọn anh thật ra cũng tự đặt một cái ‘trần’”, Dũng Kuro lấy ví dụ, “giống như Táo Quân - họ nói về những cái xấu đã được công nhận là xấu, chứ không chạm vào những vấn đề chưa rõ ràng”. Nhưng ranh giới này rất mong manh.
Ngay cả khi vượt qua khâu kiểm duyệt, vẫn còn một rủi ro khác: câu đùa bị cắt ra khỏi ngữ cảnh, lan truyền trên mạng và khiến mọi người hiểu sai. Ranh giới giữa “gây cười” và “gây rắc rối” mỏng đến mức chỉ một câu thoại lệch cũng có thể chạm phải. Vì thế, nhiều khi chọn cách né hẳn vẫn an toàn hơn.
Ngay cả khi vượt qua khâu kiểm duyệt, vẫn còn một rủi ro khác: câu đùa bị cắt ra khỏi ngữ cảnh, lan truyền trên mạng và khiến mọi người hiểu sai. Ranh giới giữa “gây cười” và “gây rắc rối” mỏng đến mức chỉ một câu thoại lệch cũng có thể chạm phải. Vì thế, nhiều khi chọn cách né hẳn vẫn an toàn hơn.
Với Uy Lê, nhớ lại những ngày đầu còn chật vật để dựng một show hài độc thoại chính thống, thời điểm đó, trên giấy tờ pháp lý thậm chí chưa từng có tiền lệ cho thể loại này. Muốn xin kịch bản, muốn làm việc với các bên liên quan đến chế tài, pháp luật… tất cả đều là một hành trình đầy khúc mắc.
Sau 5 năm kiên trì với nghề, một điều khiến anh tự hào chính là việc trong văn bản cấp phép biểu diễn nghệ thuật của Sở Văn hóa, cụm từ “hài độc thoại” đã chính thức xuất hiện.
"Trần" bản ngã
Trong hành trình khám phá bộ môn, thử thách lớn nhất và quan trọng nhất của diễn viên hài độc thoại chính là việc tìm được ra cái chất của bản thân. “Cái chất” ở đây là định nghĩa của mỗi diễn viên về sự hài hước và cũng là dấu ấn họ muốn khán giả nhớ về mình.
Tuy nhiên, nếu bất chấp thể hiện “cái mình tự suy diễn là chất” để thỏa mãn cái tôi, điều này có thể mang đến nhiều rắc rối cho bản thân và cộng đồng. Vì vậy việc định hướng bản thân một cách đúng đắn để đi đường dài là điều cần thiết đối với một diễn viên hài độc thoại.
Đối với Dũng Kuro, hiện nay có 2 người thành công trong việc thể hiện cái chất trước khán giả, đó là Phương Nam và Uy Lê. Uy Lê thì nổi bật với lối “hỏi xoáy đáp xoay” và chơi chữ thông minh; Phương Nam đã có lần “quăng miếng” sex joke những vẫn có sự duyên dáng riêng biệt.
Trong hành trình khám phá bộ môn, thử thách lớn nhất và quan trọng nhất của diễn viên hài độc thoại chính là việc tìm được ra cái chất của bản thân. “Cái chất” ở đây là định nghĩa của mỗi diễn viên về sự hài hước và cũng là dấu ấn họ muốn khán giả nhớ về mình.
Tuy nhiên, nếu bất chấp thể hiện “cái mình tự suy diễn là chất” để thỏa mãn cái tôi, điều này có thể mang đến nhiều rắc rối cho bản thân và cộng đồng. Vì vậy việc định hướng bản thân một cách đúng đắn để đi đường dài là điều cần thiết đối với một diễn viên hài độc thoại.
Đối với Dũng Kuro, hiện nay có 2 người thành công trong việc thể hiện cái chất trước khán giả, đó là Phương Nam và Uy Lê. Uy Lê thì nổi bật với lối “hỏi xoáy đáp xoay” và chơi chữ thông minh; Phương Nam đã có lần “quăng miếng” sex joke những vẫn có sự duyên dáng riêng biệt.
Tuy nhiên, nếu bất chấp thể hiện “cái mình tự suy diễn là chất” để thỏa mãn cái tôi, điều này có thể mang đến nhiều rắc rối cho bản thân và cộng đồng. Vì vậy việc định hướng bản thân một cách đúng đắn để đi đường dài là điều cần thiết đối với một diễn viên hài độc thoại.
Đối với Dũng Kuro, hiện nay có 2 người thành công trong việc thể hiện cái chất trước khán giả, đó là Phương Nam và Uy Lê. Uy Lê thì nổi bật với lối “hỏi xoáy đáp xoay” và chơi chữ thông minh; Phương Nam đã có lần “quăng miếng” sex joke những vẫn có sự duyên dáng riêng biệt.
Hài độc thoại, với Dũng, là cuộc va chạm giữa cái tôi của người diễn với cái tôi của khán giả - và cả hai phải tìm được điểm gặp nhau. Những mảng nhạy cảm như sex joke, dark joke, joke về phân biệt vùng miền hay blue joke không phải là vùng cấm, nhưng phải biết cách dẫn dắt. “Nếu em dùng joke chỉ để kiếm sự chú ý thì sẽ khác hẳn với việc chạm đến những vấn đề nhạy cảm nhưng có dụng ý truyền đạt, muốn gửi gắm một điều gì đó”, anh nói.
Lựa chọn chủ đề hay tung câu joke gì, suy cho cùng là một phần mà người diễn hài độc thoại cần phải tự thoả hiệp với bản thân. Người diễn có thể “quăng” những miếng táo bạo và chấp nhận khả năng ở underground; hoặc chọn lối an toàn để tiếp cận đông đảo khán giả hơn. Dù theo hướng nào, điều kiện tiên quyết vẫn là phải hiểu rõ khán giả và môi trường của mình.
Việc khó là giữ được cá tính riêng trong khi vẫn khai thác những chủ đề và mang đến những giá trị nhất định. “Anh tôn trọng những người làm được điều đó hơn là những người chỉ diễn để phục vụ cái tôi của mình”. Cái “trần” của bản ngã trong hài độc thoại vì thế vừa mong manh vừa rõ rệt: quá cao thì chạm trần, quá thấp thì biến mất.