COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

MỘT NĂM CỦA NHỮNG ĐIỀU
KHÔNG XẢY RA

MỘT NĂM CỦA NHỮNG ĐIỀU
KHÔNG XẢY RA

Khi gần đến cuối năm, người ta thường nhìn lại những gì đã làm được: bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu mục tiêu hoàn thành, bao nhiêu thay đổi được ghi dấu. Nhưng có một kiểu tổng kết khác, ít khi được nhắc đến hơn: những điều đã không xảy ra.

Đó không hẳn là thất bại, cũng không phải lười biếng. Nhiều người vẫn đi làm đều, vẫn hoàn thành công việc, vẫn duy trì sinh hoạt thường ngày. Nhìn bề ngoài, mọi thứ có vẻ ổn. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy có nhiều việc đã được nghĩ đến nhưng không đi đến đâu: cuộc hẹn từng cân nhắc rồi thôi, đơn ứng tuyển đã mở ra rồi đóng lại, dự án cá nhân để đó hết tháng này sang tháng khác, một mối quan hệ không tiến thêm nhưng cũng không kết thúc rõ ràng. Những điều này không đủ lớn để gọi là biến cố, nhưng cũng không đủ nhỏ để có thể bỏ qua.

Cảm giác chung của nhiều người là cả năm trôi qua trong trạng thái “để đó đã”, “vẫn còn nhiều thời gian”. Nếu chỉ coi hiện tượng này là vấn đề cá nhân, người ta dễ đưa ra kết luận rằng người ấy thiếu quyết tâm, thiếu mục tiêu, thiếu động lực. Tuy nhiên, cách nhìn đó thường bỏ qua hoàn cảnh sống hiện tại. Trong vài năm gần đây, chi phí sinh hoạt tăng, công việc kém ổn định hơn, rủi ro tài chính hiện diện rõ ràng hơn trong đời sống hàng ngày. Khi một quyết định sai có thể kéo theo nhiều hệ quả, không ít người chọn cách trì hoãn thay vì đưa ra quyết định dứt khoát. Nói cách khác, “không làm gì” đôi khi là lựa chọn hợp lý về mặt tâm lý lẫn kinh tế, vì nó giảm rủi ro tức thời.

Ngoài ra, môi trường thông tin cũng góp phần làm cho việc lựa chọn trở nên khó khăn. Mỗi ngày, người ta tiếp xúc với quá nhiều câu chuyện về các lối sống khác nhau: người đổi việc, người nghỉ làm, người khởi nghiệp, người lựa chọn “sống chậm”, người lựa chọn sự bứt phá. Mạng xã hội và nền kinh tế nội dung liên tục phơi bày hàng trăm “lối sống lý tưởng” và “con đường đúng” cùng lúc. Đứng trước quá nhiều phương án, người ta rơi vào trạng thái phân vân kéo dài, sợ bỏ lỡ, sợ chọn sai, và cuối cùng chọn phương án ít tốn kém nhất: không chọn. Kết quả là nhiều ý định bị treo lại trong đầu, chờ một thời điểm “phù hợp hơn” mà không ai biết khi nào mới đến.

Điều đáng chú ý là trạng thái “không xảy ra” này lại rất dễ gây mệt mỏi. Dù không có biến cố lớn, nhiều người vẫn cảm thấy kiệt sức vào cuối năm. Nguyên nhân không nằm ở khối lượng công việc, mà ở việc phải mang theo quá nhiều thứ dang dở. Kế hoạch còn bỏ ngỏ, nên vẫn thấy áy náy; mối quan hệ chưa rõ ràng, nên vẫn phải nghĩ tới; dự định chưa thực hiện, nên vẫn tự nhắc mình “để sau”.

Chính vì thiếu những điểm kết thúc rõ ràng, ký ức về một năm như vậy thường khá mờ nhạt. Khi nhìn lại, nhiều người chỉ có thể nói rằng mình đã bận rộn, nhưng khó để trả lời câu hỏi: bận rộn để làm gì?

Tuy vậy, cũng cần thừa nhận rằng “không xảy ra” không hoàn toàn là điều tiêu cực. Với một số người, đó là cách để tránh quá tải. Sau những giai đoạn làm việc căng thẳng hoặc nhiều thay đổi liên tiếp, việc không bắt đầu thêm điều mới có thể là lựa chọn cần thiết để giữ nhịp sống ổn định. Một năm ít biến động đôi khi là khoảng thời gian để hồi phục, ngay cả khi nó không mang lại cảm giác hào hứng.

Vấn đề chỉ xuất hiện khi trạng thái này kéo dài và trở thành một điều mặc định. Khi việc trì hoãn không còn là lựa chọn tạm thời mà trở thành thói quen, đời sống dần bị thu hẹp vào việc duy trì, thay vì chủ động định hình. Người ta vẫn làm tốt phần giữ cho mọi thứ không xấu đi, nhưng ngày càng khó cảm nhận được cảm giác mình đang phát triển, tiến lên, dù chỉ là những bước nhỏ.

Vậy người ta có thể thoát khỏi “một năm của những điều không xảy ra” bằng cách nào?

Thực tế cho thấy, việc đặt ra những mục tiêu lớn kiểu “năm mới phải thay đổi” thường không giúp ích nhiều. Với những người đang ở trong trạng thái chần chừ kéo dài, vấn đề không nằm ở chỗ thiếu ước mơ hay thiếu kế hoạch, mà ở chỗ quá nhiều việc bị để lửng, không cái nào được xử lý đến nơi đến chốn. Vì thế, thay vì tiếp tục chất thêm mục tiêu mới, có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhưng cụ thể hơn.

Trước hết là khép lại những việc đang bỏ ngỏ. Không cần giải quyết mọi thứ cùng lúc, chỉ cần đưa ra một vài quyết định rõ ràng: mối quan hệ này có tiếp tục hay dừng lại, dự án cá nhân sẽ làm tiếp hay tạm gác đến thời điểm nào, công việc hiện tại sẽ xem xét lại vào mốc cụ thể nào. Trong nhiều trường hợp, cảm giác nhẹ nhõm đến từ việc biết rằng một chuyện đã được xử lý xong, hơn là từ việc có thêm một kế hoạch mới.

Tiếp theo là hạ thấp yêu cầu đối với việc bắt đầu. Nhiều người trì hoãn vì chỉ chấp nhận những tiêu chí “đủ điều kiện”: phải đủ tiền mới dám chuyển việc, phải đủ giỏi mới dám làm dự án riêng, phải thật ổn mới dám bước vào một mối quan hệ. Trong khi đó, phần lớn mọi việc ngoài đời đều bắt đầu ở mức thử nghiệm: một buổi gặp thay vì một cam kết dài hạn, một bản nháp thay vì sản phẩm hoàn chỉnh, một khoảng thời gian ngắn để xem mình có phù hợp hay không. Khi yêu cầu ban đầu “nhẹ” đi, việc bắt đầu cũng bớt nặng nề hơn.

Cuối cùng là điều chỉnh lại môi trường sống và làm việc. Không gian xung quanh, nhịp sinh hoạt, những người thường xuyên tiếp xúc và lượng thông tin tiếp nhận mỗi ngày đều ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng đưa ra quyết định. Khi ngày nào cũng tiếp xúc với quá nhiều tiêu chuẩn thành công và so sánh, mọi ý định đều dễ bị đẩy vào trạng thái “để sau”. Trong bối cảnh đó, việc cắt bớt thông tin gây nhiễu, giữ lịch sinh hoạt đều đặn, khoa học và chọn lọc các mối quan hệ đôi khi quan trọng hơn việc tự thúc ép bản thân.

Một năm đáng nhớ không nhất thiết phải có bước ngoặt lớn, nhưng một năm tốt thường có ít nhất một vài điều được giải quyết rõ ràng, thay vì để tất cả treo lơ lửng rồi mang sang năm sau. Khi nhìn lại, câu hỏi có lẽ không còn chỉ là “mình đã làm được gì”, mà còn là “mình đã thôi chần chừ với điều gì”, bởi đôi khi, việc đi tiếp bắt đầu từ việc khép lại những điều không xảy ra.

BÀI VIẾT:  LÁ THU VÀNG | ẢNH:  ĐÔI CƠN | BIÊN TẬP:  TRẦN MẠC | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Ai cũng yêu nghệ thuật nhưng mấy ai dám sống bằng nó? AI CŨNG YÊU NGHỆ THUẬT NHƯNG MẤY AI DÁM SỐNG BẰNG NÓ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Chúng ta vẫn nói về nghệ thuật bằng tất cả sự trân trọng: như ký ức, như bản sắc, như phần đẹp đẽ nhất của đời sống tinh thần. Nghệ thuật hiện diện ở khắp nơi, nhưng tình yêu ấy thường chỉ bền vững khi nghệ thuật đứng ở vị trí của một vẻ đẹp bên lề. 
Tinder APP HẸN HÒ CÓ GIẾT CHẾT TÌNH YÊU? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Tình yêu, ở dạng tự nhiên nhất, vốn chứa yếu tố “duyên số” - thứ không thể tính toán hay sắp đặt. Nhưng khi đời sống người trẻ ngày càng bị chi phối bởi logic của chủ nghĩa tiêu dùng và một dạng chủ nghĩa hoàn hảo giả tạo, tình yêu cũng dần biến thành một lựa chọn có thể bị so sánh và thay thế.
Vì sao ngày càng nhiều người trẻ “cắt đứt liên lạc” với cha mẹ? VÌ SAO NGÀY CÀNG NHIỀU NGƯỜI TRẺ "CẮT ĐỨT LIÊN LẠC" VỚI CHA MẸ CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Việc một người con chủ động cắt đứt liên lạc với cha mẹ từng bị xem là điều khó chấp nhận. Thế nhưng hiện nay, lựa chọn ấy đang xuất hiện ngày càng nhiều trong đời sống người trẻ. Điều gì khiến một mối quan hệ vốn được coi là thiêng liêng nhất lại trở thành khoảng cách cần thiết để tồn tại?
Những không gian thứ ba và lý do ta tìm đến chúng NHỮNG KHÔNG GIAN THỨ BA ​VÀ LÝ DO TA TÌM ĐẾN CHÚNG CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Giữa nhà và nơi làm việc, nhiều người lựa chọn dành thời gian cho những không gian khác: quán cà phê quen, phòng tập thể thao, thư viện, hay các địa điểm công cộng. Những ''không gian thứ ba'' này ngày càng trở nên quen thuộc, phản ánh nhu cầu điều chỉnh nhịp sống của con người trong bối cảnh hiện tại.
Hẹn hò thế nào khi bạn đang mải mê theo đuổi ước mơ? HẸN HÒ THẾ NÀO KHI BẠN ĐANG MẢI MÊ THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Khi toàn bộ sự tập trung đều dồn vào mục tiêu cá nhân, việc dành chỗ cho tình yêu có thể trở nên khó khăn. Nhưng không có nghĩa là điều ấy bất khả thi.
LGBTQ+ KHÔNG ỦNG HỘ LGBTQ+ CÓ PHẢI LÀ VI PHẠM NHÂN QUYỀN? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Song song với làn sóng ủng hộ cộng đồng LGBTQ+ là một câu hỏi gây tranh cãi và không ít căng thẳng: Liệu việc không ủng hộ có đồng nghĩa với vi phạm nhân quyền?
Vì sao nỗ lực quan trọng hơn tài năng VÌ SAO NỖ LỰC QUAN TRỌNG HƠN TÀI NĂNG CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Tài năng thường được ca ngợi như một món quà định mệnh, thứ giúp con người đi nhanh hơn, cao hơn và xa hơn người khác. Nhưng thực tế cho thấy, tài năng chỉ quyết định điểm xuất phát, còn nỗ lực mới là yếu tố quyết định quãng đường. Ở một thế giới ngày càng phức tạp, biến động và cạnh tranh gay gắt, chính sự bền bỉ, kỷ luật và khả năng chịu đựng mới là thứ phân hóa thành công chứ không phải năng khiếu bẩm sinh.
Hàn Phi Tử HÀN PHI TỬ: YÊU BẰNG TRÍ TUỆ, KHÔNG PHẢI BẰNG BẢN NĂNG GÓC NHÌN Tình yêu thương vô điều kiện ngày nay thường được tôn vinh như một chuẩn mực đạo đức tối thượng nhưng dưới lăng kính của Hàn Phi Tử đây là một giả định đầy rủi ro.
Gravure Idol GRAVURE IDOL/MODEL: "THẦN TƯỢNG ÁO TẮM" NGHĨA LÀ GÌ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN THỊ GIÁC Từ những trang tạp chí in bóng loáng cho tới không gian số của mạng xã hội, gravure idol (thần tượng áo tắm) và gravure model đã tồn tại như một hiện tượng đặc thù của văn hoá giải trí Nhật Bản.
Nỗi đau là chất liệu nghệ thuật NỖI ĐAU LÀ CHẤT LIỆU CỦA NGHỆ THUẬT CẢM HỨNG GÓC NHÌN Nếu nghệ thuật không sinh ra từ tự do, mà từ nỗi đau, thì sao? Nếu sáng tạo không phải là cách trốn chạy khỏi tổn thương, mà là một hình thức đối diện, thì liệu nỗi đau có còn chỉ là thứ con người cần sợ hãi và né tránh?
Khi mọi người đều trở thành thương hiệu cá nhân KHI MỌI NGƯỜI ĐỀU TRỞ THÀNH THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Chưa bao giờ việc “xây dựng hình ảnh” lại trở thành một phần mặc định của đời sống như hiện tại. Từ sinh viên, người đi làm đến nghệ sĩ, ai cũng được khuyên phải có một thương hiệu cá nhân rõ ràng. Nhưng khi ai cũng trở thành một “phiên bản để trình diễn”, ranh giới giữa việc sống thật và sống để được nhìn thấy bắt đầu mờ đi.
Thời đại thiếu kiên nhẫn THỜI ĐẠI THIẾU KIÊN NHẪN GÓC NHÌN Khi con người không còn đủ thời gian để chờ một điều gì đi đến tận cùng.
Carl Jung CARL JUNG: GIA ĐÌNH KHÔNG TRỌN VẸN CÓ KHIẾN TA THẤT BẠI TRONG TÌNH YÊU? GÓC NHÌN Nhiều nhận định cho rằng các tổn thương thời thơ ấu phát sinh từ việc lớn lên trong gia đình rạn nứt có thể làm con người mất đi khả năng yêu và được yêu.
Sống cho bản thân SỐNG CHO BẢN THÂN TRÊN QUAN ĐIỂM PHẬT GIÁO CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Sống cho bản thân trước hay sống cho gia đình và xã hội trước có lẽ là một trong những mâu thuẫn phổ biến nhất, đặc biệt ở người Việt.
Nghệ thuật được tạo ra từ đâu? NGHỆ THUẬT ĐƯỢC TẠO RA TỪ ĐÂU? GÓC NHÌN Trong lịch sử tư tưởng nghệ thuật, hiếm có cặp phạm trù nào tạo ra nhiều tranh luận dai dẳng như “nghệ thuật vị nghệ thuật” và “nghệ thuật vị nhân sinh”.
C O O K O O