80 năm mới có một ngày

Sẽ chẳng mấy lần được thấy nhiều sắc đỏ như vậy.
Một đất nước từng trải qua vô vàn cuộc chiến tranh, đối mặt với đủ loại giặc. Việt Nam của hôm qua chìm trong sắc xám của tro khói, len ánh đỏ của nòng súng nóng và máu thịt. Và ở cột mốc 80 năm, ánh đỏ ấy đã rất khác.
...
Joy Ant: Tôi chụp bức ảnh này vào ngày 2/9 vì lúc đó thấy khoảnh khắc rất đặc biệt: hình ảnh bà ngồi xe lăn giữa dòng người đông, tay cầm chiếc quạt in cờ Việt Nam khiến tôi nghĩ ngay đến cả một thế hệ đi qua nhiều biến động. Ở bà có sự vững vàng, kiên cường của những người mẹ Việt Nam đã sống qua chiến tranh và gian khó, và chính điều đó làm tôi muốn ghi lại, như một cách giữ lại hình ảnh chân thực về lịch sử còn hiện diện trong đời sống hôm nay.


...
Tùng: Mặc dù đã chụp rất nhiều nhưng đây là lần đầu được cảm nhận không khí như vậy, ngắm nhìn từng con phố quen thuộc mà mình đi qua, được chậm lại cùng với khoảnh khắc và cùng mọi người ngắm nhìn. Thật tự hào và hạnh phúc.
Hiệp Anh: Lý do chụp những bức ảnh này, một phần là vì Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung luôn để lại trong tôi những cảm xúc đặc biệt - mỗi mùa lại mang một sắc thái riêng, nhất là ở những khu phố cổ hay những địa danh quen thuộc. Sâu xa hơn, tôi muốn ghi lại những điều đẹp đẽ giữa những điều chưa đẹp của cuộc sống, để lan tỏa và gìn giữ những giá trị truyền thống.
Như hình ảnh người lớn tuổi mặc áo dài để thể hiện tình yêu; hay bức ảnh cô bé trong tà áo dài đỏ in cờ Việt Nam - không chỉ là chuyện trang phục, mà còn là niềm vui khi thấy một đứa trẻ bước ra ngoài hưởng ứng ngày lễ lớn, thay vì ngồi nhà ôm điện thoại. Tóm lại, tôi không đặt nặng việc những bức ảnh phải mang “vibe” thế nào. Với tôi, điều quan trọng là được trải qua và lưu giữ khoảnh khắc của một ngày Quốc khánh tròn 80 năm.













