COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
TRÒN TONDO
Tròn Tondo Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ Tròn Tondo
Tròn Tondo Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng. Nếu không chú ý, người ta dễ dàng bỏ lỡ nó như đi qua bao căn bếp nhỏ của những gia đình mặt phố nội đô bình thường. Nhưng Tròn không phải là một căn bếp gia đình, lại khác hẳn với những nhà hàng truyền thống. Tròn là một quán ăn Âu vận hành theo tinh thần rất Việt Nam: ấm áp, gần gũi và… ai cũng là chủ.
Hành trình khởi đầu
từ tình bạn
Anh Hoàng Quân (1993) và anh
Kỳ Anh (1995) là hai người đặt những viên gạch đầu tiên cho
Tròn. Quân và Kỳ Anh - thường được gọi thân mật là “anh Trọc” - cả hai đều đã có gần mười năm kinh nghiệm trong nghề. Tròn khai trương năm 2021 trên phố Thanh Nhàn. Ngay từ lần gặp đầu tiên, Quân và Kỳ Anh đã có chung một
ý tưởng: mở một quán cho riêng mình. Sự đồng thuận ấy trở thành nền tảng để hai anh em cùng góp sức xây dựng Tròn - Tondo, không chỉ như một mô hình kinh doanh, mà như một không gian để họ
được thỏa mãn niềm đam mê nấu nướng và tự do sáng tạo trong căn bếp của chính mình.

Xuất phát điểm của Tròn là một mô hình bán online. Thế nhưng, sự gắn bó của khách hàng dần kéo hai anh em ra khỏi gian bếp đóng kín. Khi những lời ngỏ được lặp lại đủ nhiều, Quân và Kỳ Anh bố trí lại căn bếp nhỏ, mở ra vài chỗ ngồi cho hai khách mỗi tối. Trong giai đoạn đó, việc đặt bàn trước một tuần gần như trở thành điều kiện bắt buộc, bởi tối nào Tròn cũng kín chỗ.
Sau đó không lâu, anh Lê Minh (1994) đến với Tròn theo một cách rất ngẫu nhiên. Ban đầu chỉ là những mối quan hệ vô tình quen biết, rồi sau đó là những lần ghé chơi, giúp đỡ từ khi Tròn còn ở Thanh Nhàn vào năm 2021. Đến khi Tròn chuyển về Kim Mã, Minh mới chính thức gia nhập và trở thành một phần quan trọng của Tròn vào tháng 3 năm 2024.

Trong bữa tối của tôi và một người bạn khác, chúng tôi vừa ngồi ở
quầy bar, vừa nhâm nhi rượu vang và còn được nghe về những câu chuyện thú vị về Tròn từ anh.
Minh từng là du học sinh từ Úc về, vốn là một giáo viên dạy tiếng
Anh, Minh dường như chẳng có chút móc nối nào với ẩm thực nhưng khi tới Tròn, anh lại tìm
thấy một giá trị hiếm có - tinh thần tập thể.
Tròn Tondo
Tinh thần tập thể
Tròn Tondo Tròn Tondo Tròn Tondo Ở Tròn, tinh thần tập thể được đặt lên trước mọi khái niệm về “chủ” hay người đứng đầu. Không ai là trung tâm, và cũng không có một vị trí lãnh đạo duy nhất. Mỗi thành viên đều có tiếng nói, nhưng tiếng nói ấy gắn với vai trò và trách nhiệm cụ thể. Quân và Kỳ Anh đảm nhiệm phần bếp, chịu trách nhiệm cuối cùng về món ăn. Minh phụ trách vận hành, trải nghiệm của khách và cách món được đưa ra bàn. Khi cần quyết định về chất lượng món, Quân và Kỳ Anh là người lên tiếng; khi bàn đến cách phục vụ và trải nghiệm, Minh là người chốt lại. Cách họ làm việc cùng nhau dựa
trên một hệ thống rõ ràng. Ở Tròn
có quy trình, có tiêu chuẩn, và có
thói quen ngồi lại với nhau khi một
thử nghiệm không mang lại hiệu
quả sau khoảng một tháng. Không
ý kiến nào bị bỏ qua, cũng không
có mâu thuẫn nào bị để lại trong im
lặng. Mọi thứ được nói ra, được
lắng nghe và được xử lý trong tập
thể. “Quy trình là mỏ neo”, Minh
nói. “Những lúc mệt quá thì bám
vào đó mà làm tiếp”. Chính hệ
thống vận hành ấy giúp Tròn duy trì được sự ổn định, đặc biệt trong một mô hình bếp mở phục vụ ẩm thực Âu - lựa chọn mà ngay cả đội ngũ từng hoài nghi ở giai đoạn đầu - khi nhiều quyết định còn mang tính cảm tính. Qua từng bước đi, Tròn đã trở thành một trong những nhà hàng Âu đầu tiên tại Hà Nội triển khai mô hình bếp mở, nơi toàn bộ quá trình nấu nướng được đặt trực diện trước khách, không che giấu, không hậu trường.

Tròn Tondo Mỗi người đến với Tròn bằng một lý do khác nhau, và cảm tính ban đầu đóng vai trò không nhỏ trong lựa chọn đó. Nhưng cảm tính không đủ để đi đường dài. Điều giữ họ lại với nhau là sự thẳng thắn giữa những người đồng đội và một đồng thuận ngầm: muốn tốt hơn thì phải làm rõ mọi thứ. Hiện tại, Tròn có năm người - hai người sáng lập và ba thành viên khác. Họ gặp nhau mỗi ngày, có lúc mệt, có lúc chán, nhưng những khúc mắc không tồn tại lâu vì luôn được đưa ra và giải quyết. Riêng dưới góc nhìn của Minh, anh xem Tròn như một mô hình hợp tác xã thu nhỏ, trong đó quán được xây dựng trên tinh thần sở hữu chung. Mỗi người đến với Tròn đều có một vị trí và vai trò riêng, cùng tham gia vào quá trình vận hành thay vì đứng ngoài với tư cách đơn thuần là người phục vụ hay
khách hàng.

Vì vậy, thứ gắn kết giữa những thành viên chưa bao giờ là lợi nhuận, mà là niềm tin vào nhau và vào những giá trị chung đang cùng theo đuổi. Minh kể với tôi rằng, có những khoảnh khắc anh cảm nhận rất rõ niềm vui khi được là một phần của tập thể này: khi tổ chức những buổi kết hợp đồ ăn và rượu vang, khi thử nghiệm những món mới, khi gặp lại những vị khách quen và nhất là khi được lắng nghe những câu chuyện chứa đựng nhiều tâm sự của những vị khách đến Tròn. Và có lẽ, trong một thành phố thay đổi từng ngày như Hà Nội, Tròn tồn tại được chính vì điều đó.
Khách hàng là những
người bạn đến thăm
Một trong những điều khiến tôi ấn tượng nhất ở Tròn là cách họ đón tiếp khách như đón những người bạn, chứ không phải những “thượng đế”. Ở đây, văn hoá không nằm ở cách bài trí hay bày biện, mà nằm ở việc người ta được là chính mình. Có những vị khách coi Tròn là gia đình thứ hai. Họ đến để ăn, để nói chuyện, và để ở lại đủ lâu cho những
câu chuyện buồn vui được kể ra bên căn bếp nhỏ - từ tình cảm, gia đình, công việc cho tới bạn bè. Những câu chuyện ấy được lắng nghe, không phán xét, không vội vàng.
Tròn Tondo Ngay từ những ngày đầu, Tròn đã coi khách của mình là bạn. Triết lý ấy không cần được tuyên bố, nhưng dần thấm vào cách vận hành, cách nấu nướng và cách họ đối xử với nhau rồi lặng lẽ đơm trái. Ngày Tròn khai trương ở Kim Mã là một minh chứng rõ ràng cho “trái ngọt” đó. Theo trí nhớ của Quân, trong khoảng thời gian kéo dài từ 11 giờ 30 trưa ngày 15/7/2022 đến sáng sớm ngày hôm sau, 14 chai whisky và 20 chai vang lần lượt được mở tại Tròn, trong khi gần 600 suất ăn được đưa ra khỏi bếp mà vẫn không đủ đáp ứng lượng khách tới thăm. Toàn bộ số rượu trên đều là quà của khách tới chơi, và thay vì giữ lại, Quân và Kỳ Anh chọn cách mở hết, chia đều cho tất cả những người có mặt. Có những người tới chung vui với Tròn dù biết sẽ không còn suất ăn để phục vụ. Họ đến không vì truyền thông hay quảng cáo, mà vì quen nhau qua bạn bè, anh em, họ hàng và qua những lời truyền miệng đủ tin cậy.

Ngay từ đầu, Tròn đã không cố gắng trở thành một nơi dành cho tất cả mọi người. Và chính vì thế, những người hợp với Tròn tự tìm đến - rồi tự ở lại. Thậm chí, vào dịp tất niên, có những vị khách tới ăn sẵn sàng ở lại rửa bát cùng mọi người, rồi sau đó trở thành khách quen. Tròn không níu những người không hợp với mình. Họ bán những bữa ăn đủ ấm để người ta muốn quay lại - không phải vì một dịch vụ hoàn hảo, mà vì cảm giác được lắng nghe, được thuộc về.
Ngay từ những ngày đầu, Tròn đã coi khách của mình là bạn. Triết lý ấy không cần được tuyên bố, nhưng dần thấm vào cách vận hành, cách nấu nướng và cách họ đối xử với nhau rồi lặng lẽ đơm trái. Ngày Tròn khai trương ở Kim Mã là một minh chứng rõ ràng cho “trái ngọt” đó. Theo trí nhớ của Quân, trong khoảng thời gian kéo dài từ 11 giờ 30 trưa ngày 15/7/2022 đến sáng sớm ngày hôm sau, 14 chai whisky và 20 chai vang lần lượt được mở tại Tròn, trong khi gần 600 suất ăn được đưa ra khỏi bếp mà vẫn không đủ đáp ứng lượng khách tới thăm. Toàn bộ số rượu trên đều là quà của khách tới chơi, và thay vì giữ lại, Quân và Kỳ Anh chọn cách mở hết, chia đều cho tất cả những người có mặt. Có những người tới chung vui với Tròn dù biết sẽ không còn suất ăn để phục vụ. Họ đến không vì truyền thông hay quảng cáo, mà vì quen nhau qua bạn bè, anh em, họ hàng và qua những lời truyền miệng đủ tin cậy.

Ngay từ đầu, Tròn đã không cố gắng trở thành một nơi dành cho tất cả mọi người. Và chính vì thế, những người hợp với Tròn tự tìm đến - rồi tự ở lại. Thậm chí, vào dịp tất niên, có những vị khách tới ăn sẵn sàng ở lại rửa bát cùng mọi người, rồi sau đó trở thành khách quen. Tròn không níu những người không hợp với mình. Họ bán những bữa ăn đủ ấm để người ta muốn quay lại - không phải vì một dịch vụ hoàn hảo, mà vì cảm giác được lắng nghe, được thuộc về.
Những điều đặc biệt
Về địa điểm Tôi hỏi Quân và Minh khi họ đang xoay trở trong căn bếp mở, còn tôi ngồi phía bên kia quầy bar: “Vì sao lại là đồ Âu, giữa một khu tập thể?”. Câu trả lời đến ngắn gọn, gần như dứt khoát: “Vì tiện. Vì ấm. Và vì
làm được”.

Không gian nhỏ buộc Tròn phải từ bỏ nhiều thứ ngay từ đầu. Không có chỗ cho sự phô trương, cũng không dành chỗ cho những ngẫu hứng thiếu chuẩn bị. Mọi thứ đều được tính trước: sốt được nấu một đến hai tiếng mỗi ngày, một số loại cần phải chuẩn bị trước trong ít nhất ba ngày, nguyên liệu chọn lọc, quy trình rõ ràng và lặp lại. Đồ Âu không nhiều “bí kíp” như đồ Á, nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ trong nhiều công đoạn, độ chính xác cao và sự kiên nhẫn từ người nấu. Mùa hè là thử thách lớn nhất, khi phải đứng lâu trong một căn bếp nóng và chật, trong khi nhịp làm việc không chậm lại. Nhưng đội ngũ ở Tròn vẫn duy trì đều đặn, bởi họ trung thành với lựa chọn ban đầu của mình.

Tròn nằm trong diện có thể bị giải tỏa trong
vài năm tới - ai cũng biết điều đó. Thay vì lo
lắng, họ coi đây như một phần của cuộc chơi:
vừa làm, vừa nghĩ, vừa chuẩn bị cho những
hình thái khác trong tương lai. Tôi tự hỏi nếu
Tròn chuyển vào một khách sạn năm sao,
điều gì sẽ mất đi. Câu trả lời hiện ra khá rõ:
sự gần gũi. Ở những không gian sang trọng, khách được ăn ngon, được phục vụ chỉn chu và được tôn trọng. Còn ở Tròn, khách được ở nhà, được nói chuyện, được ở lại lâu hơn một bữa ăn.

Việc không mở rộng ồ ạt là lựa chọn có chủ đích của Tròn. Không chỉ vì quán không có một cơ sở cố định để nhân bản mô hình, mà còn bởi Tròn vận hành phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố con người. Trong không gian ấy, Quân và Kỳ Anh không đơn thuần là người nấu, mà là những người giữ lửa cho căn bếp và thổi hồn cho Tròn. Vai trò của họ mang tính cá nhân cao, không thể sao chép. Vậy nên, Tròn chọn ở lại một không gian vừa đủ để mọi thứ không bị đẩy thành vai diễn, nơi cả tập thể lẫn những người ghé qua có thể hiện diện đúng như con người thật của chính họ.
Tròn Tondo
Tròn Tondo
Về hương vị
Một điều khác biệt ở Tròn là họ không theo đuổi hình thức ăn uống cao cấp, cầu kỳ và sang trọng như nhiều nhà hàng ẩm thực châu Âu khác. Với Quân, một nhà hàng mở ra tại một địa phương mà không bán được cho người bản xứ là một sự bỏ lỡ lớn. Vì thế, ở Tròn, thực khách không bị buộc phải ăn “đúng vị Âu”. Họ được thưởng thức những món ăn châu Âu đã được điều chỉnh để gần gũi và dễ cảm hơn. Đó là đồ ăn “chuẩn vị”, nhưng không phải chuẩn Âu giáo điều. Là hương vị được nấu bởi người Việt, cho người Việt, với sự tôn trọng dành cho những món ăn nguyên bản. Chính sự cởi mở ấy khiến Tròn dần có thêm nhiều người tìm đến rồi ở lại. Dẫu vậy, không phải món ăn nào cũng được phép thay đổi. Có những món như súp hành, Tròn vẫn giữ nguyên trong thực đơn bởi họ tin rằng trải nghiệm ẩm thực không chỉ để chiều khẩu vị, mà còn để mở rộng nó cùng những ký ức mới được hình thành từ lần đầu nếm thử. Sau mỗi bữa ăn, Tròn có một thói quen nhỏ: mời tất cả những người bạn ghé quán ly rượu chanh leo như một lời cảm ơn cho sự hiện diện của họ. Đây là loại rượu tráng miệng do chính Tròn tự pha, được uống ở cuối bữa để hỗ trợ tiêu hoá và làm dịu lại cảm giác ngấy sau khi dùng bữa. Không phải một nghi thức được thiết kế để gây ấn tượng, ly rượu cuối bữa đơn giản là cách Tròn khép lại buổi tối theo nhịp điệu chậm rãi, vừa vặn, tròn đầy. Chúng thường được đặt xuống bàn khi câu chuyện vẫn còn dang dở. Có người nâng ly ngay, có người để đó một lúc rồi mới uống, có người chỉ nhấp môi rồi mỉm cười. Không ai bị thúc giục. Ở Tròn, không có khung giờ buộc phải rời đi, cũng không có cảm giác phải hoàn tất một trải nghiệm đã được đóng gói sẵn.
Tròn Tondo Giữa một Hà Nội thay đổi từng ngày, nơi mọi thứ đều có xu hướng nhanh hơn, lớn hơn và ồn ào hơn, Tròn chọn
cách tồn tại rất khác: không mở rộng vội vã, không gắn mình với những định nghĩa hào nhoáng, và không đặt ai vào
vai trò “chủ” để dẫn dắt những người còn lại. Ở đây, mỗi người đều có phần việc của mình, và cũng có phần trách
nhiệm như nhau.

Rời Tròn - Tondo, thứ lưu lại trong ký ức của tôi không chỉ hương vị những món ăn, mà còn cả sự lưu luyến của một bữa tối thân mật, niềm vui của những cuộc trò chuyện không vội. Và đâu đó, là cảm giác muốn quay lại căn bếp không có chủ - nơi có những người chọn ở lại, để cùng nhau tạo nên một nơi để trốn.
BÀI VIẾT: MÂY | ẢNH: MÂY | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Hà Nội và những góc “vang vỉa” đáng ghé HÀ NỘI VÀ NHỮNG GÓC “VANG VỈA” ĐÁNG GHÉ ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN Hà Nội vốn quen với văn hóa bia hơi vỉa hè, nơi những chiếc ghế nhựa thấp và tiếng cụng ly rộn ràng đã trở thành một phần của đời sống thường nhật. Nhưng vài năm gần đây, một trào lưu thú vị đang dần xuất hiện: “vang vỉa”. Không còn chỉ xuất hiện tại những quầy rượu sang trọng hay trên bàn ăn phủ khăn trắng, rượu vang bắt đầu xuất hiện trên… vỉa hè.
Mâm cơm Tết Việt có gì? MÂM CƠM TẾT VIỆT CÓ GÌ? ẨM THỰC Trong văn hoá Việt Nam, mâm cơm ngày Tết không đơn thuần là tập hợp các món ăn phục vụ nhu cầu ẩm thực, mà là một cấu trúc nghi lễ mang tính biểu tượng, phản ánh thế giới quan, hệ giá trị đạo đức và quan niệm về trật tự của đời sống con người.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
2peanuts HẠT MẦM CỦA VĂN HÓA ĐƯỜNG PHỐ CẢM HỨNG VĂN HÓA Từ một nhóm bạn trẻ trượt ván, 2Peanuts đã trở thành điểm tựa của cộng đồng skate Vĩnh Phúc.
Bánh Pháp Lam BÁNH PHÁP LAM: THỨC QUÀ KỂ CHUYỆN HUẾ ẨM THỰC Không rực rỡ hay cầu kỳ theo cách phô bày, bánh pháp lam, một thức quà nhỏ bé mang theo cả lớp ký ức văn hoá và những câu chuyện về đời sống cố đô.
Itsnk ITSNK: MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ÂM NHẠC Lớn lên cùng Internet, itsnk - Lê Nam Khánh - đã đi từ những cú click chuột đầu tiên đến album Loi Choi, rồi trở thành thạc sĩ ngành Khoa học máy tính ở Mỹ.
Ladakh LADAKH: GIỮA MÙA HÈ ẤN ĐỘ ĐIỂM ĐẾN Tôi là Minh, một du học sinh trao đổi tiếng Hindi của VN tại thủ đô New Delhi, Ấn Độ. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại ở đất nước muôn vẻ đa dạng này, tôi dốc nốt số tiền còn lại để thăm Ladakh, một vùng đất mệnh danh là “Tiểu Tây Tạng của Ấn Độ”.
Linh Vếp MUỐN CẮT TÓC, TRƯỚC TIÊN PHẢI HỌC QUÀNG KHĂN THỊ GIÁC Ở tuổi 28, Vũ Thạch Linh đã có tám năm gắn bó với nghề tóc, một công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là thế giới rộng lớn của kỹ thuật, hình khối và cảm nhận thẩm mỹ.
Người chuyển ngữ quá khứ NGƯỜI CHUYỂN NGỮ QUÁ KHỨ CUỘC SỐNG TƯ LIỆU Bình Phan hiện đang là một biên phiên dịch viên tự do, đồng thời là thành viên tổ điều hành của nhóm nghiên cứu, phỏng dựng và tư vấn văn hóa cổ - Đại Việt Phong Hoa.
Bình Ba BÌNH BA: GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN ĐIỂM ĐẾN Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc.
Nguyễn Ngọc Ánh VỊ MÁU TRONG CỔ CẢM HỨNG GÓC NHÌN Sau nhiều ca livestream liên tiếp, cổ họng khô rát, Nguyễn Ngọc Ánh cảm nhận một vị tanh nhè nhẹ - vị máu.
Lope Phạm LOPE PHẠM: "TAO LÀ CHÍNH, CHÍNH LÀ TAO" ÂM NHẠC Lope Phạm, tên thật Phạm Trung Chính, sinh năm 2000, là một producer ở Hà Nội.
Sixty Teddie TỪ SÂN KHẤU TỚI TRƯỜNG QUAY ÂM NHẠC SIXTYUPTOWN và Teddie J - hai rapper, hiện đều làm việc tại Đài Truyền hình Việt Nam (VTV). Một người sẵn sàng sống chết vì âm nhạc, một người giữ rap như một cuộc chơi không áp lực. Giữa hai thế giới tưởng chừng đối lập, họ chọn đứng ở cả hai và có những cách rất khác để cân bằng giữa 'đời công sở' và 'đời sân khấu'.
C O O K O O