BÌNH BA
GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN
Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc. Cuộc đời vốn là một chuỗi hành trình tìm kiếm, nhưng có những lúc ta chỉ muốn dừng lại. Ánh đèn thành phố vừa bật lên đã nhuốm màu mệt mỏi, và tôi nhận ra mình cần một nơi để không phải làm gì cả, một nơi mà sự im lặng của đại dương đủ sức lấn át đi mớ tạp âm trong đầu. Bình Ba - hòn đảo nhỏ bé nằm nép mình trong Vịnh Cam Ranh - đã trở thành điểm đến của tôi, không phải để khám phá mà để "ở yên" và sắp xếp lại chính mình.
01
HÀNH TRÌNH BẮT ĐẦU
Tôi đáp Cam Ranh khi trời còn chưa tỏ mặt người, không khí sáng sớm mát lạnh và trong veo. Chẳng vội vã, tôi tìm đường đến cảng Ba Ngòi, nơi chuyến đi thực sự bắt đầu. Chiếc ca nô rời cảng lúc 8:10. Tôi chọn ngồi sát mũi tàu, nơi gió biển nhộn nhịp lùa vào lồng ngực, cuốn trôi đi những suy nghĩ lặt vặt. Vịnh Cam Ranh phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, và chiếc ca nô lướt đi, vẽ hai vệt sóng trắng xóa, như thể đang gạch bỏ đi những vội vã cuối cùng của đất liền. Xung quanh, người dân đảo ôm thùng hàng, túi rau xanh mướt, mấy món tạp hóa cho cuộc sống thường nhật trên đảo. Tôi nhận ra: mình đang đến một nơi mà cuộc sống mưu sinh vẫn là trung tâm, chứ không phải du lịch.
Điều khiến tôi kinh ngạc nhất lại đến từ một hành động nhỏ bé nhưng đầy sức nặng. Tôi ngỏ ý hỏi mượn xe máy của một chị bán cá ngay cầu cảng. Chị gật đầu, không chút ngần ngại, và chìa khóa chiếc xe số cũ kỹ, bình xăng gần cạn, lạnh lẽo trong lòng bàn tay tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi đã có một cảm giác lâu rồi tôi mới có. Đó là Đủ. Khi tôi tìm được chỗ nghỉ ở Bãi Nồm và quay lại trả xe, chị đã về. Mấy cô gần đó thấy tôi bối rối thì cười bảo: "Con cứ để xe con Yến ở đó, đảo bé tí, không có trộm cắp đâu con ơi." Lời nói ấy, giản dị và tin tưởng, đã đánh gục mọi cảnh giác thường trực, tôi tin vào lời hứa của người Bình Ba.
02
NGÀY 1, 2: NGÂM MÌNH VÀO NGUYÊN SƠ VÀ VỊ NGỌT CỦA BIỂN CẢ
Nơi tôi ở là Bãi Nồm, bãi biển được mệnh danh đẹp nhất đảo. Tôi đi bộ xuyên qua lối nhỏ cạnh chợ, và rồi biển hiện ra: xanh như một viên ngọc bích khổng lồ. Tôi ở trong một cái chòi nhỏ có giàn hoa giấy rực rỡ, một lối đi riêng bằng gỗ đáng yêu dẫn thẳng xuống bãi cát trắng mịn như nhung. Tôi được nhận phòng sớm, vứt hành lý và ngay lập tức ném mình vào làn nước trong vắt, rồi ngủ thiếp đi trên bãi cát.
Trưa ở Bãi Nồm, mọi thứ diễn ra thật chậm rãi. Sau bữa ăn nhẹ, người ta thảnh thơi rồi ngủ trưa. Sự căng thẳng của thành phố mà tôi thường thấy không hề tồn tại ở nơi này. Ai không ngủ thì quây quần chơi Lô Tô với nhau. Tiếng lô tô rộn rã vọng ra từ khu vực ăn chung, gần gũi và rộn ràng. Tối đến, tôi lang thang ở chợ, hít hà mùi cháo hải sản bốc khói. Mười giờ, đảo lặng dần. Nằm trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng sóng, tiếng gió. Tâm hồn tôi nhẹ bẫng.
Tôi thức dậy lúc 4:35 sáng ngày thứ hai, chạy xe lên Bãi Chướng. Đón bình minh ở đây là một trải nghiệm siêu thực. Ánh sáng không bùng nổ mà bắt đầu bằng một viền sáng mỏng, sắc lạnh rạch ngang bầu trời, rồi mặt trời từ từ nhô lên, tròn và đỏ ối. Ánh vàng đầu tiên chạm vào mạn thuyền thúng, vào thớ lưới phơi khô. Tôi đứng im. Tôi nhận ra, sự vĩ đại của thiên nhiên đôi khi chỉ cần sự im lặng để cảm nhận.
Ở Bình Ba, một nơi được coi là thủ phủ của tôm hùm, mà không thử thì quả là thiếu sót. Tôm hùm tươi rói, nướng than hồng không cần ướp cầu kỳ, ăn kèm muối ớt xanh giản dị. Thịt tôm dai, ngọt lịm. Anh chị chủ bè vừa nướng vừa kể chuyện về nghề nuôi tôm, về gió chướng, về con nước. Bác nhìn ra biển và nói một câu mà tôi sẽ không bao giờ quên: "Biển nuôi ai ở yên với nó." Câu nói ấy nằm lại thật dai trong đầu tôi, như một triết lý sống: Muốn được nuôi dưỡng, phải học cách thuận theo và dừng lại.
Chiều đến, tôi được dân đảo cho đi vòng quanh đảo bằng mô tô nước. Nhờ di chuyển bằng mô tô nước mà tôi được nhìn thấy những địa điểm mà khó có ai được nhìn gần thới thế, những dãy đá kì vì, những vùng nước xanh hơn ngọc và đặc biệt được ngang qua những ngang qua những nhà chòi canh yến kiên cường, đã gồng mình trước nắng gió của đảo xa để giữ gìn nghề truyèn thống và khẳng định chủ quyền Việt Nam.
03
NGÀY 3: TÀN TÍCH, LỜI HỨA TRỞ LẠI VÀ
SỰ BUÔNG BỎ HOÀN TOÀN
SỰ BUÔNG BỎ HOÀN TOÀN
Ngày cuối cùng, tôi dành trọn cho những tàn tích và góc khuất. Tôi không theo bản đồ, chỉ bám vào những con đường mòn để tìm những tàn tích lịch sử. Tôi tìm thấy căn nhà kì lạ, bệ tròn xi măng rỉ sét nằm lặng lẽ giữa lùm cây. Không có một tấm biển giới thiệu, không hàng rào. Chúng nằm đó, im lìm, gợi mở về một quá khứ trấn giữ cửa ngõ vịnh, về những ngày yên lặng theo một nghĩa hoàn toàn khác. Tôi cúi xuống, chạm nhẹ vào đá lạnh. Những tàn tích không kêu than, chúng chỉ gợi mở về một quá khứ lặng thầm nhưng đầy kiên cường hòn đảo này.
Tôi quay xuống làng, mua mực khô, muối ớt xanh làm quà. Chị bán hàng gói lại rất kỹ, vừa làm vừa nói: "Mày mua vừa thôi em, nặng hành lý, mua ít thôi còn có cớ quay lại." Một lời tiễn khách đầy tình cảm, không cần bất cứ sự khách sáo nào. Vẫn còn một khoảng trống trước giờ ca nô về lại đất liền. Tôi trở lại Bãi Nồm lần cuối, dân trên đảo đáng yêu lắm, họ dọn ra hai mâm cơm nhỏ để tiễn tôi về đất liền, bữa cơm ấy có cả dân và vài anh lính trẻ. Bữa ấy chả có gì, nhưng tôi tin rằng tôi đã rất hạnh phúc vào khoảnh khắc ấy. Ăn xong, tôi về biển, chạm vào biển một lúc lâu. Nước vẫn xanh, sóng vẫn vỗ về. Tôi thả người nổi ngửa trên mặt nước. Mắt nhìn thẳng lên bầu trời xanh ngắt. Tai chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập và tiếng nước bao bọc xung quanh. Tôi đã đến để ở yên, và lúc này, tôi cho phép cái đầu mình được rỗng tuếch hoàn toàn. Tôi đã không nghĩ ngợi, không cố gắng vơ thêm điều gì.
Những thứ ở lại trong tôi không phải là những tấm ảnh đẹp, mà là những chi tiết rất nhỏ bé: tiếng phanh xe ăn dần khi xuống dốc; mùi mỡ hành thơm lừng trên con nhum nướng; câu nói triết lý của người nuôi tôm; bề mặt đá mát lạnh của một mảng tường rêu phong; đường sáng mảnh ở Bãi Chướng đã tách bầu trời làm đôi. Những chi tiết nhỏ bé ấy đã tự gắn kết lại thành một ký ức vẹn nguyên, một ký ức không cần bất cứ phụ đề nào.
Tôi rời Bình Ba. Công việc và những lo toan vẫn đang đợi sẵn. Nhưng giờ đây, tôi đã sẵn sàng hơn để đối mặt. Bởi tôi biết, ở ngoài kia, có một hòn đảo nhỏ, vẫn giữ trọn sự thật thà và lặng câm của mình, nơi tôi đã gửi lại một phần tâm hồn mệt mỏi, và nơi tôi sẽ trở lại mà không cần bất cứ lời hứa hay kế hoạch nào. Bình Ba đã giữ lời hứa của mình với tôi, và tôi cũng sẽ giữ lời hứa quay lại với Bình Ba.
BÀI VIẾT:
NGUYỄN HUY HOÀNG
|
ẢNH:
NGUYỄN HUY HOÀNG
|
DESIGN:
NGUYỄN HUY HOÀNG
|
BIÊN TẬP:
LÁ THU VÀNG
|
WEB:
LONG3020