COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
LADAKH GIỮA MÙA HÈ ẤN ĐỘ
Tôi là Minh, một du học sinh trao đổi tiếng Hindi của Việt Nam tại thủ đô New Delhi, Ấn Độ. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại ở đất nước muôn vẻ đa dạng này, tôi dốc nốt số tiền còn lại để thăm Ladakh, một vùng đất mệnh danh là “Tiểu Tây Tạng của Ấn Độ”, nằm ở độ cao hơn 3.000m so với mực nước biển, thuộc bang Jammu và Kashmir của Ấn Độ với thiên nhiên hoang sơ, cảnh sắc hùng vĩ, văn hóa bí ẩn và cũng là một trong những must-try mà tôi cho rằng, nếu chưa đặt chân đến sẽ đồng nghĩa với việc tôi chưa đi Ấn Độ.

Tháng 4: thời điểm Delhi đã bước sang mùa hạ, ngoài trời nắng to, nhiệt độ lên đến 50 độ C, nhưng lạ thay, tôi thấy nó chẳng hề hấn gì so với độ nóng thủ đô Hà Nội mến yêu. Chuyến bay của tôi từ Delhi đến Leh (thủ phủ của Ladakh) mất khoảng 1 giờ 5 phút bay do hãng IndiGo vận hành. Sau khoảng 1 giờ bay, từ trên cao nhìn xuống, tôi như vỡ òa, vui sướng trước cảnh tượng hùng vĩ của dãy Himalaya đang hiện ra trước mắt mình dù trước đó, tôi hơi xót tiền và có chút tiếc nuối khi thời điểm này không phù hợp để thăm Ladakh vì trời còn lạnh sâu, nhiều tuyến đường bị đóng cửa do bão tuyết, băng tan, sạt lở…
IndiGo
DELHI - LEH
May mắn thay, Leh đón tôi bằng một sáng -4 độ C trong lành, mát lạnh, nắng vàng óng ánh trên vai. Sau khi hoàn tất thủ tục tại sân bay, tôi nhanh chóng đón taxi về homestay để cất hành lý và ăn sáng và đi bộ ra Chợ Leh để mua sim điện thoại, tham quan và xin giấy phép đi qua vực dự định tham quan và đặt tour cho chuyến hành trình Nubra - Hunder - Pangon ngày hôm sau. Chợ Leh là trung tâm mua sắm sôi động và náo nhiệt với nhiều cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ, quần áo len, trang sức, cờ cầu nguyện, khăn choàng (giá khá cao); hơn hết đây còn là trung tâm ẩm thực với đa dạng đồ ăn từ Á sang Âu, cứu vãn những con người không thể chạm tới được ẩm thực đặc trưng của Ấn Độ. Tuy nhiên, với đại đa số người Việt Nam, tôi nghĩ quán Sài Gòn BBQ n Hotpot của một chị gái ở Saigon cách chợ Leh khoảng 400m vẫn là đấng cứu tinh tại nơi miền núi xa xôi này. Ladakh Thoạt đầu, tôi hẹn đặt bike tour cùng 2 người bạn Bangladesh, nhưng không may, do 2 bạn thuộc lực lượng vũ trang của Bangladesh nên bị từ chối cấp giấy phép, chỉ được di chuyển tại Leh và khu vực tự do lân cận. Ladakh là khu vực căn cứ quân sự trọng yếu, chính vì vậy chính quyền nước này quy định vô cùng chặt chẽ và nghiêm ngặt, đặc biệt đối với du khách có quốc tịch Bangladesh, Pakistan, Trung Quốc… thế là, chúng tôi không có duyên đi cùng nhau nữa. Cuối cùng, trong cái rủi lại có cái may, tôi tìm được một landtour cuối chợ Leh, ghép tour 2 ngày 1 đêm cùng 04 người Ấn với chi phí rẻ hơn rất nhiều. Hoàn tất mọi thứ, tôi trở về homestay, dành thời gian để ngủ thật nhiều để cơ thể dần thích nghi dần với độ cao và không khí loãng, chuẩn bị cho hành trình khám phá ngày mai.Thông thường, mọi người được khuyến cáo dành 1-2 ngày để nghỉ ngơi nhưng do chủ quan, cậy sức khỏe hơn người thường của một vận động viên ultra - marathon mà tôi rút ngắn đi bớt thời gian nghỉ ngơi - điều làm tôi thật sự hối hận vào ngay ngày hôm sau.
NGÀY 02: Chuyến phiêu lưu nhớ đời
HOMESTAY ĐÈO KHARDUNGLA NUBRA VALLEY THUNG LŨNG PANGON
Như một thói quen, 5 giờ 30 sáng, tôi thức dậy sớm trong cái rét lạnh, cơn mưa tối qua đã vơi bớt, nhưng sương mù dày đặc, dưới sân vẫn còn nhiều cồn tuyết chưa kịp tan. Tôi vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng ngay tại homestay với trứng và bánh mì, vì bởi lẽ ở đây họ cũng không biết nấu gì hơn, sau đó điểm tập trung ở chợ Leh để xuất phát. Đúng theo kế hoạch, 8 giờ sáng, đoàn tôi bắt đầu di chuyển.

Lịch trình chuyến đi 2 ngày 1 đêm gồm: đèo Khardungla - Nubra Valley - thung lũng - Pangon

Như vậy, đèo Khardungla là điểm đến đầu tiên của chúng tôi. Đèo Khardungla nằm ở độ cao 4500m. Đường lên đèo trùng trùng điệp điệp, hùng vĩ, khiến tôi không muốn rời mắt dù chỉ một giây. Nếu đồi núi ở Việt Nam được biết đến với vẻ đẹp thiên nhiên cây cỏ, thì ở Ladakh lại mang vẻ đẹp của sự hoang sơ, trần trụi.
Ladakh Đi khoảng được 30km, đoàn tôi đến khu vực tuyết rơi dày, các ngọn núi bốn bề xung quanh đã khoác lên mình màu áo trắng xóa của tuyết. Do đường trơn trượt, nguy hiểm, tài xế phải dừng lại để quấn dây xích vào bánh xe để đảm bảo an toàn cho việc di chuyển. Chuyến đi ngày một gian nan, thử thách hơn, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

Càng lên cao, nhiệt độ càng giảm, cơ thể tôi cũng theo đó mà thay đổi bất thường. Đầu tôi bắt đầu choáng nhẹ, ù tai, cơ thể run lên vì lạnh. Lúc này, dù tuyết có đẹp đến cách mấy, nhưng cũng ko thể xua tan đi được suy nghĩ về một ngày dài vất vả sắp tới.

Sau khoảng hơn 3 tiếng, đoàn tôi cũng đến đèo Khardungla. Tài xế gọi cả đoàn dậy để ra ngoài check-in dù bão tuyết đang rất mạnh, từng đợt gió thổi trắng mù cả kính xe. Bước xuống xe, tôi như chết điếng, gió thổi lạnh đến mức tôi tưởng phần hồn của mình đã lạc sang thế giới bên kia. Tôi vội vàng vào nhà vệ sinh, xả nốt dòng nước tồn động từ sáng, rồi quay vào lại xe nhanh nhất có thể, mọi thứ diễn ra trong vỏn vẹn 1 phút 30s. Chuyến đi bắt đầu trở thành nổi ám ảnh từ đây, dù mặc đến 3 lớp áo nhưng cơ thể tôi cứng đờ, tay chân lạnh cóng.
Ladakh Chúng tôi phải giục tài xế rời khỏi đèo sớm nhất có thể vì không thể chịu được cái lạnh khắc nghiệt này. Nghĩ lại những bộ phim tôi đã từng xem, những nhân vật sống sót được trong cơn bão tuyết quả là một kì tích, một ân huệ tái sinh mà thượng đế ban tặng.

Rời đèo Khardungla, xe tiếp tục hành trình hướng về thung lũng Nubra và sa mạc Hunder. May mắn thay, ra khỏi cung đèo, trời lại hửng nắng cả buổi chiều, tôi như được sống lại lần nữa. Khoảng 2 giờ chiều, đoàn dừng lại quán ăn ven đường để ăn trưa, tôi cố gắng hết sức bình sinh ăn thật nhiều để lấy lại sức, dù rằng cái lạnh và say độ cao đã làm tôi muốn gục ngã, chỉ muốn quay về lại Leh nghỉ dưỡng.

Homestay tôi ở tên là The Galaxy Hunder, có lẽ nhiều lượt khách người Việt đã ghé qua nên người chủ biết rõ khẩu vị và những thứ tôi muốn ăn. Khác với 04 người Ấn ăn chay, thức ăn của tôi lại là rau củ luộc, trứng ốp la, thịt gà và canh cà chua trứng. Căng da bụng, chùng da mắt, đôi mắt tôi sập lại lúc khoảng 8h tối cho đến 4h sáng. Chưa bao giờ tôi thấy mình ngủ ngon như hôm nay, trong sự ấm áp của đám chăn và mệt mỏi của một ngày dài.
NGÀY 03: HỒ PANGON LEH MƯA TUYẾT, SẠT LỞ VÀ CẤM ĐƯỜNG
Đúng 6 giờ sáng, đoàn tôi xuất phát đi hồ Pangon. Hồ Pangon nằm ở hướng ngược lại với thung lũng Nubra nên chúng tôi quay lại cung đường cũ. Ngoài trời lúc này đã là -16 độ C, tuyết rơi càng lúc càng dày, giá lạnh và rét buốt. Cung đường sa mạc, núi non hùng vĩ hôm qua nay đã bị bao phủ bởi tuyết trắng xóa, đúng là những ngày không có nắng, mọi thứ trở nên thật cô quạnh, xác xơ.

Xe đang bon trên đường, đôi mắt tôi lim dim, cả người co quắt lại thì bỗng 2 viên đá to lăn từ trên núi xuống “bụp, bụp” làm vỡ kính trước và móp trần xe, cả đoàn bừng tỉnh, hoảng loạn, không một ai dám ngủ nữa, đổ dồn sự tập trung về phía trước và dãy núi phía trên mình. Xe tiếp tục di chuyển trong sự cẩn trọng và hoang mang, còn tôi thì niệm “adidaphat, cầu mong mọi điều bình an, tốt đẹp cho quãng đường còn lại”. May thay, kể từ thời điểm đó đến Hồ Pangon, không còn trắc trở nào xảy ra nữa.
Ladakh Ladakh
Hồ Pangon nằm ở độ cao 4.300 m, một trong những hồ nước mặn cao và dài nhất thế giới, thuộc vùng lãnh thổ tranh chấp nhạy cảm giữa Ấn Độ và Trung Quốc (Khoảng một phần ba hồ nằm trong Ấn Độ, phần còn lại nằm trong Tây Tạng do Trung Quốc kiểm soát). Đây cũng là nơi quay bộ phim “Ba chàng ngốc – 3 Idiots” – một bộ phim nổi tiếng khắp thế giới của Ấn Độ.

Rời hồ Pangong lúc 12 giờ trưa, chúng tôi nhận được tin tuyến đường gần nhất về thị trấn Leh đã bị đóng do sạt lở và tuyết rơi nghiêm trọng. Để về được Leh trong ngày hôm nay, chúng tôi buộc phải trả thêm 500rs/người cho tài xế để đi một tuyến đường vòng (Durbuk – Tsaka La Road – Pangong Lake Road – Leh). Có lẽ nhờ cấm đường, chúng tôi lại có cơ hội đi xa hơn, nhiều hơn và khám phá nhiều hơn những cung đường tuyệt đẹp của Ladakh.
Khoảng 10 giờ đêm, chúng tôi đến Leh, trở về homestay, kết thúc hành trình. Chưa bao giờ tôi thấy vừa mệt vừa vui vì cuối cùng hành trình này đã kết thúc.

2 ngày còn lại ở Ladakh, tôi chỉ loanh quanh thị trấn Leh, ăn thật ngon và ngủ thật sâu, tận hưởng không khí của Leh thật chậm rãi và bình yên.
BÀI VIẾT: MINH | ẢNH: MINH | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Hà Nội và những góc “vang vỉa” đáng ghé HÀ NỘI VÀ NHỮNG GÓC “VANG VỈA” ĐÁNG GHÉ ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN Hà Nội vốn quen với văn hóa bia hơi vỉa hè, nơi những chiếc ghế nhựa thấp và tiếng cụng ly rộn ràng đã trở thành một phần của đời sống thường nhật. Nhưng vài năm gần đây, một trào lưu thú vị đang dần xuất hiện: “vang vỉa”. Không còn chỉ xuất hiện tại những quầy rượu sang trọng hay trên bàn ăn phủ khăn trắng, rượu vang bắt đầu xuất hiện trên… vỉa hè.
Mù Cang Chải MÙ CANG CHẢI: VẺ ĐẸP CỦA MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của thị trấn Mù Cang Chải trong những ngày bình thường.
Tròn Tondo TRÒN TONDO: Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ ẨM THỰC Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
2peanuts HẠT MẦM CỦA VĂN HÓA ĐƯỜNG PHỐ CẢM HỨNG VĂN HÓA Từ một nhóm bạn trẻ trượt ván, 2Peanuts đã trở thành điểm tựa của cộng đồng skate Vĩnh Phúc.
Itsnk ITSNK: MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ÂM NHẠC Lớn lên cùng Internet, itsnk - Lê Nam Khánh - đã đi từ những cú click chuột đầu tiên đến album Loi Choi, rồi trở thành thạc sĩ ngành Khoa học máy tính ở Mỹ.
Linh Vếp MUỐN CẮT TÓC, TRƯỚC TIÊN PHẢI HỌC QUÀNG KHĂN THỊ GIÁC Ở tuổi 28, Vũ Thạch Linh đã có tám năm gắn bó với nghề tóc, một công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là thế giới rộng lớn của kỹ thuật, hình khối và cảm nhận thẩm mỹ.
Đà Lạt ĐÀ LẠT VỚI TÔI KHÔNG CHỈ LÀ MỘT THÀNH PHỐ ĐIỂM ĐẾN Chỉ có tôi, và Đà Lạt. Trên những con đường thông mờ sương nơi đó, tôi đã tìm thấy thứ mà lòng tôi luôn khao khát: sự an yên.
Người chuyển ngữ quá khứ NGƯỜI CHUYỂN NGỮ QUÁ KHỨ CUỘC SỐNG TƯ LIỆU Bình Phan hiện đang là một biên phiên dịch viên tự do, đồng thời là thành viên tổ điều hành của nhóm nghiên cứu, phỏng dựng và tư vấn văn hóa cổ - Đại Việt Phong Hoa.
Bình Ba BÌNH BA: GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN ĐIỂM ĐẾN Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc.
Nguyễn Ngọc Ánh VỊ MÁU TRONG CỔ CẢM HỨNG GÓC NHÌN Sau nhiều ca livestream liên tiếp, cổ họng khô rát, Nguyễn Ngọc Ánh cảm nhận một vị tanh nhè nhẹ - vị máu.
Lope Phạm LOPE PHẠM: "TAO LÀ CHÍNH, CHÍNH LÀ TAO" ÂM NHẠC Lope Phạm, tên thật Phạm Trung Chính, sinh năm 2000, là một producer ở Hà Nội.
Sixty Teddie TỪ SÂN KHẤU TỚI TRƯỜNG QUAY ÂM NHẠC SIXTYUPTOWN và Teddie J - hai rapper, hiện đều làm việc tại Đài Truyền hình Việt Nam (VTV). Một người sẵn sàng sống chết vì âm nhạc, một người giữ rap như một cuộc chơi không áp lực. Giữa hai thế giới tưởng chừng đối lập, họ chọn đứng ở cả hai và có những cách rất khác để cân bằng giữa 'đời công sở' và 'đời sân khấu'.
C O O K O O