Giữ hồn cho
một vùng đất tĩnh
Trong căn phòng nhỏ nép mình giữa phố Hà Nội, anh Minh cười: 'Anh chỉ là nhân viên đầu tiên của Cầm thôi'. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy lại chính là định nghĩa chuẩn xác nhất cho vai trò của anh: vừa là người sáng lập, vừa là người gắn bó từ những ngày đầu, và cũng là linh hồn của không gian này.
Quán nhạc Cầm do người bạn gái cũ và anh Minh lập nên vào năm 2017 với số vốn vỏn vẹn là bốn chiếc bàn nhỏ và năm triệu đồng. Địa điểm quán lúc đầu ở tầng hai khu tập thể 60s Thổ Quan. Sau đó, đã có khoảng thời gian dài hai năm để quán ở vị trí hiện tại.
Anh mở quán không vì tham vọng kinh doanh, mà đơn giản vì muốn có một chỗ để hát. Niềm đam mê ca hát đã theo anh từ lâu, nhưng chỉ đến khi Cầm ra đời, nó mới có nơi neo đậu. Và kể từ đó, tiếng hát của anh trở thành âm thanh quen thuộc, làm nên hơi thở cho quán.
Ở đây, anh được thoả thích niềm đam mê của mình, và giọng ca cũng rất ngẫu nhiên được cất lên. Nếu định kỳ thì là tối thứ 6 hàng tuần với cái tên Đêm Cầm Ca, khi thì vu vơ một buổi chiều tập nhạc, một buổi trưa sau khi tập thể dục.
Khi có dịp ghé Cầm, bạn sẽ thấy một hình ảnh quen thuộc: anh Minh ngồi giữa phòng, tay ôm đàn, giọng hát vang lên mộc mạc. Không đèn sân khấu rực rỡ, không micro cao cấp, không khoảng cách giữa người ca và người nghe.
Với anh, âm nhạc không phải để phô diễn kỹ thuật, mà là cách kết nối. Trong quán, anh vừa là chủ, vừa là bạn, vừa là người hát. Anh thân thiện, nhẹ nhàng, lúc nào cũng toát ra một thứ năng lượng tích cực, “chilling” đúng nghĩa. Chính sự giản dị ấy khiến mọi người cảm thấy gần gũi, không bị đặt vào vị trí “khán giả”, mà như được mời tham gia vào một cuộc trò chuyện bằng giai điệu.
Có lẽ, chính tinh thần ấy đã khiến không gian này giữ được sự tươi trẻ, bất biến. Nơi đây giản dị mà thấm đẫm hoài niệm: nhành cây khô hóa thành vật trang trí, chiếc phích nước đặt trên kệ kính cũ, ánh đèn thủ công hắt xuống một quầng sáng dịu. Những chồng đĩa CD cạnh bộ loa đã sậm màu, một góc tự phục vụ mộc mạc với bảng viết tay và vài vật dụng cũ kỹ, tất cả tạo nên cảm giác gần gũi, như bước vào căn phòng ký ức.
Với anh, âm nhạc không phải để phô diễn kỹ thuật, mà là cách kết nối. Trong quán, anh vừa là chủ, vừa là bạn, vừa là người hát. Anh thân thiện, nhẹ nhàng, lúc nào cũng toát ra một thứ năng lượng tích cực, “chilling” đúng nghĩa. Chính sự giản dị ấy khiến mọi người cảm thấy gần gũi, không bị đặt vào vị trí “khán giả”, mà như được mời tham gia vào một cuộc trò chuyện bằng giai điệu.
Có lẽ, chính tinh thần ấy đã khiến không gian này giữ được sự tươi trẻ, bất biến. Nơi đây giản dị mà thấm đẫm hoài niệm: nhành cây khô hóa thành vật trang trí, chiếc phích nước đặt trên kệ kính cũ, ánh đèn thủ công hắt xuống một quầng sáng dịu. Những chồng đĩa CD cạnh bộ loa đã sậm màu, một góc tự phục vụ mộc mạc với bảng viết tay và vài vật dụng cũ kỹ, tất cả tạo nên cảm giác gần gũi, như bước vào căn phòng ký ức.
Trên tường và kệ, đàn guitar, ukulele, balalaika, cả đàn tranh… treo lặng lẽ như những lời mời gọi. Khi nhạc bật lên từ chiếc đầu đĩa cổ, những bản tình ca khẽ lấp đầy không gian, khi thì là giọng ca của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, khi thì là tiếng hát của anh Minh và những người bạn.
Có lẽ anh Minh không cố gắng biến Cầm thành một mô hình kinh doanh hoàn hảo. Thay vào đó, anh để mọi thứ diễn ra tự nhiên: thêm một chiếc bàn, treo một bức tranh, đón một vài gương mặt mới. Những thay đổi nhỏ ấy không phá vỡ bức tranh chung, mà chỉ khiến nó có thêm vài nét chấm phá.
Với nhiều người, Cầm còn hơn cả là một không gian cà phê. Họ tìm đến bởi sự yên tĩnh, trầm lắng, chút hoài niệm của một thời đã qua, hay cái vẻ “hàn” rất riêng của quán. Và cũng có người vì đã gắn bó với Cầm từ lâu, chứa những sự “ngây thơ” của đời người, mà người ta quay lại Cầm để thăm thú cái “bảo tàng” gom đầy ký ức ấy.
Dẫu mộng mơ là vậy, anh Minh cũng không phủ nhận áp lực thực tế. Quán còn hai năm hợp đồng thuê mặt bằng, chi phí vận hành ngày càng lớn, và cách người trẻ tận hưởng không gian cũng thay đổi.