COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
Giữ hồn cho một vùng đất tĩnh
Trong căn phòng nhỏ nép mình giữa phố Hà Nội, anh Minh cười: 'Anh chỉ là nhân viên đầu tiên của Cầm thôi'. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy lại chính là định nghĩa chuẩn xác nhất cho vai trò của anh: vừa là người sáng lập, vừa là người gắn bó từ những ngày đầu, và cũng là linh hồn của không gian này.
Trong căn phòng nhỏ nép mình giữa phố Hà Nội, anh Minh cười: 'Anh chỉ là nhân viên đầu tiên của Cầm thôi'. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy lại chính là định nghĩa chuẩn xác nhất cho vai trò của anh: vừa là người sáng lập, vừa là người gắn bó từ những ngày đầu, và cũng là linh hồn của không gian này.
Quán nhạc Cầm do người bạn gái cũ và anh Minh lập nên vào năm 2017 với số vốn vỏn vẹn là bốn chiếc bàn nhỏ và năm triệu đồng. Địa điểm quán lúc đầu ở tầng hai khu tập thể 60s Thổ Quan. Sau đó, đã có khoảng thời gian dài hai năm để quán ở vị trí hiện tại. Anh mở quán không vì tham vọng kinh doanh, mà đơn giản vì muốn có một chỗ để hát. Niềm đam mê ca hát đã theo anh từ lâu, nhưng chỉ đến khi Cầm ra đời, nó mới có nơi neo đậu. Và kể từ đó, tiếng hát của anh trở thành âm thanh quen thuộc, làm nên hơi thở cho quán. Ở đây, anh được thoả thích niềm đam mê của mình, và giọng ca cũng rất ngẫu nhiên được cất lên. Nếu định kỳ thì là tối thứ 6 hàng tuần với cái tên Đêm Cầm Ca, khi thì vu vơ một buổi chiều tập nhạc, một buổi trưa sau khi tập thể dục.
Khi có dịp ghé Cầm, bạn sẽ thấy một hình ảnh quen thuộc: anh Minh ngồi giữa phòng, tay ôm đàn, giọng hát vang lên mộc mạc. Không đèn sân khấu rực rỡ, không micro cao cấp, không khoảng cách giữa người ca và người nghe. Với anh, âm nhạc không phải để phô diễn kỹ thuật, mà là cách kết nối. Trong quán, anh vừa là chủ, vừa là bạn, vừa là người hát. Anh thân thiện, nhẹ nhàng, lúc nào cũng toát ra một thứ năng lượng tích cực, “chilling” đúng nghĩa. Chính sự giản dị ấy khiến mọi người cảm thấy gần gũi, không bị đặt vào vị trí “khán giả”, mà như được mời tham gia vào một cuộc trò chuyện bằng giai điệu. Có lẽ, chính tinh thần ấy đã khiến không gian này giữ được sự tươi trẻ, bất biến. Nơi đây giản dị mà thấm đẫm hoài niệm: nhành cây khô hóa thành vật trang trí, chiếc phích nước đặt trên kệ kính cũ, ánh đèn thủ công hắt xuống một quầng sáng dịu. Những chồng đĩa CD cạnh bộ loa đã sậm màu, một góc tự phục vụ mộc mạc với bảng viết tay và vài vật dụng cũ kỹ, tất cả tạo nên cảm giác gần gũi, như bước vào căn phòng ký ức.
Quán Cầm
Với anh, âm nhạc không phải để phô diễn kỹ thuật, mà là cách kết nối. Trong quán, anh vừa là chủ, vừa là bạn, vừa là người hát. Anh thân thiện, nhẹ nhàng, lúc nào cũng toát ra một thứ năng lượng tích cực, “chilling” đúng nghĩa. Chính sự giản dị ấy khiến mọi người cảm thấy gần gũi, không bị đặt vào vị trí “khán giả”, mà như được mời tham gia vào một cuộc trò chuyện bằng giai điệu. Có lẽ, chính tinh thần ấy đã khiến không gian này giữ được sự tươi trẻ, bất biến. Nơi đây giản dị mà thấm đẫm hoài niệm: nhành cây khô hóa thành vật trang trí, chiếc phích nước đặt trên kệ kính cũ, ánh đèn thủ công hắt xuống một quầng sáng dịu. Những chồng đĩa CD cạnh bộ loa đã sậm màu, một góc tự phục vụ mộc mạc với bảng viết tay và vài vật dụng cũ kỹ, tất cả tạo nên cảm giác gần gũi, như bước vào căn phòng ký ức.
Trên tường và kệ, đàn guitar, ukulele, balalaika, cả đàn tranh… treo lặng lẽ như những lời mời gọi. Khi nhạc bật lên từ chiếc đầu đĩa cổ, những bản tình ca khẽ lấp đầy không gian, khi thì là giọng ca của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, khi thì là tiếng hát của anh Minh và những người bạn. Có lẽ anh Minh không cố gắng biến Cầm thành một mô hình kinh doanh hoàn hảo. Thay vào đó, anh để mọi thứ diễn ra tự nhiên: thêm một chiếc bàn, treo một bức tranh, đón một vài gương mặt mới. Những thay đổi nhỏ ấy không phá vỡ bức tranh chung, mà chỉ khiến nó có thêm vài nét chấm phá.
Với nhiều người, Cầm còn hơn cả là một không gian cà phê. Họ tìm đến bởi sự yên tĩnh, trầm lắng, chút hoài niệm của một thời đã qua, hay cái vẻ “hàn” rất riêng của quán. Và cũng có người vì đã gắn bó với Cầm từ lâu, chứa những sự “ngây thơ” của đời người, mà người ta quay lại Cầm để thăm thú cái “bảo tàng” gom đầy ký ức ấy. Dẫu mộng mơ là vậy, anh Minh cũng không phủ nhận áp lực thực tế. Quán còn hai năm hợp đồng thuê mặt bằng, chi phí vận hành ngày càng lớn, và cách người trẻ tận hưởng không gian cũng thay đổi.
Quán Cầm Anh thẳng thắn: “Mình phải làm để anh em trong quán thấy thoải mái. Có thế họ mới bộc lộ hết cái riêng, giữ được tinh thần. Và khi khách đến, họ mới cảm được trọn vẹn điều đó”. Nói cách khác, với anh, Cầm không chỉ là nơi thoả mãn đam mê cá nhân, mà còn là một môi trường chung, nơi mọi người cùng nhau gìn giữ tinh thần âm nhạc. Câu hỏi nhiều người đặt ra là: Liệu Cầm có đang mắc kẹt trong quá khứ? Anh Minh mỉm cười, rồi chậm rãi trả lời: “Không, vì Cầm vẫn thay đổi. Giờ cách mọi người tận hưởng không gian cũng khác. Nên mình phải tìm cách vừa duy trì, vừa làm mới để hấp dẫn hơn, cho mình và cho khách. Song song đó là những chi phí khác cần phải lo”. Hiện tại, Cầm đã gần 8 năm tuổi, và anh vẫn còn nhiều năng lượng. Trước khi rời đi, tôi hẹn anh Minh hai năm sau - khi Cầm tròn 10 tuổi - sẽ gặp lại. Biết đâu đó sẽ là một khởi đầu mới, hoặc một đoạn kết đẹp. Anh chỉ cười: “Không biết đâu, thời gian tới anh vẫn sẽ là “nhân viên đầu tiên của Cầm”, và khả năng cao là vẫn ngồi ở đây thôi”. “Cầm có câu chuyện của riêng nó, có thể có anh hoặc không, nhưng nó sẽ tự tìm cách đi tiếp, hoặc dừng lại một cách tự nhiên” Anh thẳng thắn: “Mình phải làm để anh em trong quán thấy thoải mái. Có thế họ mới bộc lộ hết cái riêng, giữ được tinh thần. Và khi khách đến, họ mới cảm được trọn vẹn điều đó”. Nói cách khác, với anh, Cầm không chỉ là nơi thoả mãn đam mê cá nhân, mà còn là một môi trường chung, nơi mọi người cùng nhau gìn giữ tinh thần âm nhạc. Câu hỏi nhiều người đặt ra là: Liệu Cầm có đang mắc kẹt trong quá khứ? Anh Minh mỉm cười, rồi chậm rãi trả lời: “Không, vì Cầm vẫn thay đổi. Giờ cách mọi người tận hưởng không gian cũng khác. Nên mình phải tìm cách vừa duy trì, vừa làm mới để hấp dẫn hơn, cho mình và cho khách. Song song đó là những chi phí khác cần phải lo”. Hiện tại, Cầm đã gần 8 năm tuổi, và anh vẫn còn nhiều năng lượng. Trước khi rời đi, tôi hẹn anh Minh hai năm sau - khi Cầm tròn 10 tuổi - sẽ gặp lại. Biết đâu đó sẽ là một khởi đầu mới, hoặc một đoạn kết đẹp. Anh chỉ cười: “Không biết đâu, thời gian tới anh vẫn sẽ là “nhân viên đầu tiên của Cầm”, và khả năng cao là vẫn ngồi ở đây thôi”.
BÀI VIẾT: LÁ THU VÀNG, LKC | ẢNH: TÙNG, DŨNG | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LKC, LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Hà Nội và những góc “vang vỉa” đáng ghé HÀ NỘI VÀ NHỮNG GÓC “VANG VỈA” ĐÁNG GHÉ ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN Hà Nội vốn quen với văn hóa bia hơi vỉa hè, nơi những chiếc ghế nhựa thấp và tiếng cụng ly rộn ràng đã trở thành một phần của đời sống thường nhật. Nhưng vài năm gần đây, một trào lưu thú vị đang dần xuất hiện: “vang vỉa”. Không còn chỉ xuất hiện tại những quầy rượu sang trọng hay trên bàn ăn phủ khăn trắng, rượu vang bắt đầu xuất hiện trên… vỉa hè.
Mù Cang Chải MÙ CANG CHẢI: VẺ ĐẸP CỦA MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của thị trấn Mù Cang Chải trong những ngày bình thường.
Tròn Tondo TRÒN TONDO: Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ ẨM THỰC Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
2peanuts HẠT MẦM CỦA VĂN HÓA ĐƯỜNG PHỐ CẢM HỨNG VĂN HÓA Từ một nhóm bạn trẻ trượt ván, 2Peanuts đã trở thành điểm tựa của cộng đồng skate Vĩnh Phúc.
Itsnk ITSNK: MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ÂM NHẠC Lớn lên cùng Internet, itsnk - Lê Nam Khánh - đã đi từ những cú click chuột đầu tiên đến album Loi Choi, rồi trở thành thạc sĩ ngành Khoa học máy tính ở Mỹ.
Ladakh LADAKH: GIỮA MÙA HÈ ẤN ĐỘ ĐIỂM ĐẾN Tôi là Minh, một du học sinh trao đổi tiếng Hindi của VN tại thủ đô New Delhi, Ấn Độ. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại ở đất nước muôn vẻ đa dạng này, tôi dốc nốt số tiền còn lại để thăm Ladakh, một vùng đất mệnh danh là “Tiểu Tây Tạng của Ấn Độ”.
Linh Vếp MUỐN CẮT TÓC, TRƯỚC TIÊN PHẢI HỌC QUÀNG KHĂN THỊ GIÁC Ở tuổi 28, Vũ Thạch Linh đã có tám năm gắn bó với nghề tóc, một công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là thế giới rộng lớn của kỹ thuật, hình khối và cảm nhận thẩm mỹ.
Đà Lạt ĐÀ LẠT VỚI TÔI KHÔNG CHỈ LÀ MỘT THÀNH PHỐ ĐIỂM ĐẾN Chỉ có tôi, và Đà Lạt. Trên những con đường thông mờ sương nơi đó, tôi đã tìm thấy thứ mà lòng tôi luôn khao khát: sự an yên.
Người chuyển ngữ quá khứ NGƯỜI CHUYỂN NGỮ QUÁ KHỨ CUỘC SỐNG TƯ LIỆU Bình Phan hiện đang là một biên phiên dịch viên tự do, đồng thời là thành viên tổ điều hành của nhóm nghiên cứu, phỏng dựng và tư vấn văn hóa cổ - Đại Việt Phong Hoa.
Bình Ba BÌNH BA: GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN ĐIỂM ĐẾN Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc.
Nguyễn Ngọc Ánh VỊ MÁU TRONG CỔ CẢM HỨNG GÓC NHÌN Sau nhiều ca livestream liên tiếp, cổ họng khô rát, Nguyễn Ngọc Ánh cảm nhận một vị tanh nhè nhẹ - vị máu.
Lope Phạm LOPE PHẠM: "TAO LÀ CHÍNH, CHÍNH LÀ TAO" ÂM NHẠC Lope Phạm, tên thật Phạm Trung Chính, sinh năm 2000, là một producer ở Hà Nội.
C O O K O O