Từ những năm tháng tự bỏ tiền túi làm album, mở show, đến việc mưu sinh với giấc mơ đàn ca.
Với anh, Rock là một phần máu thịt.
TỪNG NGHE NHẠC ROCK,
CÁI TÊN THUỶ TRIỀU ĐỎ
CÓ LẼ CÒN XA LẠ. Tôi cũng từng như vậy, cho đến một lần
ghé quán bún riêu trong ngõ Lương Sử,
tình cờ gặp Việt James - vocalist của ban nhạc
thành lập từ năm 1998. Câu chuyện giữa chúng tôi
xoay quanh gia đình, nghề nghiệp và âm nhạc,
nhưng rồi vẫn còn nhiều điều bỏ ngỏ. Vào lần gặp
lại này, tôi mang những thắc mắc chưa kịp hỏi
và cả sự tò mò của một người yêu nhạc.
TRẢI THẢM Việt James học Kinh tế Quốc dân, không xuất thân từ dân nhạc chuyên, nên anh xem Rock như một hướng đi mình tự chọn, một khoản “đầu tư” cho niềm vui. Ban đầu anh lập một band riêng để chơi dòng nhạc anh thích là Punk. Sau đó anh mở phòng thu rồi cho các nhóm khác thuê, thậm chí đi setup thiết bị, âm thanh cho sự kiện. Nhưng một thời gian sau anh nhận ra… sống được từ Rock là chuyện khó. Khi mà anh hơi buông xuôi với con đường này thì một ngày, ban Thủy Triều Đỏ gọi anh trở lại. Bọn anh làm album, và sau gần một năm thì mới bắt đầu có lãi. Phần lớn thời gian, đó là những buổi diễn “cây nhà lá vườn” - anh em tự bỏ tiền túi ra tổ chức, nên khán giả cũng không phải trả nhiều. Sau này, có Rockstorm - quy mô hoành tráng hơn - nhưng lại là show miễn phí. Thế nên, để sống chỉ bằng âm nhạc, với họ, gần như là điều bất khả.
NGHỆ SĨ?
mưu sinh, anh vẫn viết nhạc. Một mình ngồi làm nhạc giữa những người
không mấy hiểu về nghề sân khấu, anh vẫn thấy vui.
"ANH VẪN LÀ NGHỆ SĨ,
CHỈ LÀ THEO MỘT CÁCH KHÁC"
Sinh ra là dân kinh tế, anh quen với việc cân đo đong đếm. Rock với anh là máu thịt, nhưng đời sống thực tế cũng đòi hỏi sự tỉnh táo. Quán bún gia truyền ở ngõ Lương Sử, một nghề tay trái, hay một công việc khác, và âm nhạc - tất cả đều là lựa chọn, và anh thấy mình ổn với những gì đang có.
Với Việt James, Rock là một loại xiếc - nơi khán giả được thấy những thứ ngoài đời không gặp: ca sĩ hát cao vút, guitar dồn dập hàng trăm nốt, hay những khoảnh khắc thét như sư tử, đập đàn ngay trên sân khấu, cắn đầu dơi… Chính sự dị biệt ấy làm nên sự cuốn hút của Rock. Nhưng âm nhạc có chu kỳ: từ đơn giản đến phức tạp, rồi vòng lại giản đơn. Khán giả cũng thay đổi, họ luôn tìm điều mới.
“Quan trọng nhất là giữ cái riêng. Nếu hợp gu, khán giả ủng hộ; nếu không, họ coi mình lập dị. Tương lai chẳng ai đoán được. Mình chỉ có thể tiếp tục làm điều mình thích, trau dồi kỹ thuật, còn sản phẩm thì để nó tự tìm số phận”.
Với nụ cười thoải mái, anh chia sẻ: “Anh em hay đùa rằng, ‘Mình sinh ra ở một nơi khác thì chắc giờ giàu mẹ rồi’. Nhiều du khách từng bảo họ đã đi khắp thế giới, vào đủ loại quán bar, xem nhiều show lớn, nhưng cảm giác khi nghe bọn anh chơi vẫn rất khác biệt. Chỉ cần âm nhạc chạm được tới người nghe như thế, là đã thấy hạnh phúc lắm rồi”.
TAY PHẢI... BÁN ÂM THANH
Giờ đây, Việt James còn quản lý quán bún riêu cùng gia đình. Quán từng ở Hàng Bún, Hàng Khoai, rồi chuyển về ngõ Lương Sử - cũng là nhà của gia đình anh hiện tại. Anh tiếp nhận lại như một cách giữ gìn nghề gia truyền, và cũng để dành cho con trai sau này một chỗ dựa. “Khi nó lớn, ra ngoài đời có vấp ngã thì vẫn còn cái nghề để quay về. Dân kinh tế mà (cười)”.
Còn về phần “con người nghệ sĩ” kia, anh thừa nhận rằng hiện tại đang có những khoảng lặng. “Từ Tết đến giờ bọn anh - Thủy Triều Đỏ - chưa có dịp ngồi lại với nhau. Mỗi người bận rộn với công việc và câu chuyện riêng, khiến không khí chung có phần chững lại”.
Thật ra, trước đây cũng đã có lần anh rời band vì chính sự ngắt quãng này. Nên hơn ai hết, anh hiểu, chẳng ai nói trước được điều gì. Nhưng Rock với anh vẫn là một “màn xiếc”. Và dù bận bịu với công việc mưu sinh, anh vẫn muốn “làm xiếc”.